Chương 20: Từ An Mười Tám Tuổi

Sinh nhật mười tám tuổi của 'Từ An' được tổ chức tại khách sạn lớn của Từ gia đặt ở trung tâm S thị.

Từ An vừa xuất hiện ở buổi tiệc đã trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Cậu mặc âu phục trắng, cổ thắt nơ màu xanh sẫm, ánh mắt linh động, khóe môi mang một nụ cười mỉm, cả người toát lên khí chất dương quang tươi sáng.

Thời gian gần đây giới thượng lưu của S thị ai mà không biết tiểu tai họa của Từ gia này bị mất trí nhớ, sau đó thoắt một cái biến thành đứa trẻ cực kỳ ngoan ngoãn, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta phát lạnh.

Trước giờ hai anh em họ Từ này một chút cũng không hòa thuận, Từ An có gây chuyện quậy phá bao nhiêu, miễn không đến mức nguy hiểm mạng sống, không ảnh hưởng lớn đến Từ gia thì Từ Vũ Hàn đều không nhúng tay vào, đương nhiên hậu quả cũng do chính Từ An tự mình gánh lấy, ai biết được lần này lại khác.

Thời gian trước Lý Tín bị Từ An đánh đến mức phải nhập viện, tức tối tìm người muốn đi trả thù, ai ngờ Từ Vũ Hàn ra mặt, vài câu nói khiến cho Lý gia phải nghẹn lại cục tức này.

Dù không biết là thật lòng quan tâm hay chỉ là giả ý, nhưng ở mặt ngoài, quan hệ của Từ An với Từ Vũ Hàn đã tốt hơn so với quá khứ.

Đối sự biến hóa của tiểu tai họa này, mọi người đều có dịp trầm trồ, đồng thời cũng ôm tâm lý đứng ngoài cuộc xem diễn biến.

Bữa tiệc này chính yếu mời người của giới thượng lưu, đương nhiên không thiếu mấy vị tiểu thư xinh đẹp.

Bị không ít ánh mắt kỳ quái dòm ngó, Từ An cực kỳ không quen.

Cậu đưa mắt nhìn qua thì thấy mấy cô gái quay mặt đi, khi cậu không nhìn nữa thì bọn họ lại tiếp tục đem tầm mắt đặt lên người cậu, Từ An ngoài mặt bất biến nội tâm thì không hiểu sao, giống như trúng âm phong mà không ngừng run rẩy.

Những ánh mắt đó không phải toàn bộ đều là ái mộ, bộ dạng đơn thuần trong sáng này của Từ An cũng khiến không ít người nổi lên tâm tư không đứng đắn.

Chẳng hạn như một vị phu nhân kéo tay con gái nhà mình: "Con xem con xem, đứa nhỏ Từ An đó thật là đáng yêu.

Thật muốn đến gần nhéo mặt cậu nhóc hai cái làm sao giờ?"

Hay là một vị tiểu thư đang thì thầm với một vị tiểu thư khác: "Cậu nhìn đi, rõ ràng là dương quang xinh đẹp mà." Đối phương không đồng ý: "Sai rồi, phải là ngây thơ ngốc manh với đúng!"

"Kỳ thực là bánh bao nhân mè đen cũng không chừng." Đây là tiếng lòng của người nào đó.

Dù rất muốn quay đầu bỏ chạy nhưng tình huống không cho phép, Từ An chỉ có thể tiếp tục rèn luyện bản thân dưới loại áp lực vô hình này.

Dù sao hôm nay cậu là nhân vật chính, nếu cứ thế bỏ đi không những mất mặt Từ gia, cậu còn biến thành trò cười của giới thượng lưu.

Nhưng mà Từ An nghĩ như vậy so ra còn tốt hơn tình huống trước mắt.

Cố Mỹ Đình đi tới trước mặt cậu, bên cạnh là một cô gái, bộ dáng khiến cậu không cách nào dậy nổi thiện cảm.

Cô gái đó nhìn ngang nhìn dọc Từ An, sau đó rất tự nhiên chống tay lên nói: "Từ An, tôi là Cố Ngọc.

Cậu làm bạn trai tôi đi!"

Câu nói này nói rất vang, Từ An đã thu hút không ít ánh mắt, sau một câu này thì gần như mọi người đều nhìn về phía cậu.

Khóe môi Từ An run run, người xung quanh hứng thú ngập tràn mà vây xem thái độ của cậu.

Cô gái kia chống tay hất cao cằm chờ Từ An lên tiếng, nhưng cậu chậm chạp mãi không đáp khiến cô ta thẹn quá thành giận chỉ vào mặt cậu lớn tiếng: "Từ An! Tôi nói cậu, cậu không nghe hiểu à?"

Trong mắt Từ An lóe lên một tia nóng nảy nhưng rất nhanh bị tinh thần lực chính mình đánh tan.

Từ An trong lòng thở phào may mắn, nếu không lấy thân phận của cậu ở tại chỗ này giết chết một người đang sống sờ sờ, không chừng sẽ khiến Từ Vũ Hàn gặp rắc rối: "Xin lỗi, lý do gì tôi phải đáp ứng cô?"

Cố Ngọc như thực hợp lý mà nói: "Tôi là em họ của chị Mỹ Đình, mà chị Mỹ Đình là chị dâu của cậu.

Chúng ta quen nhau sẽ khiến quan hệ của hai nhà thân thiết hơn, đúng không?"

Cha cô nói trong tay Từ An có một số cổ phần không nhỏ, hiện giờ cậu ta vừa mất trí nhớ, đầu óc nhất định không tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!