Chương 2: Dựa Vào

Sơ sinh.

Người đầu tiên đứa trẻ nhìn thấy sau khi mở mắt chính là thanh niên.

Mười ngày tuổi.

Lần thứ hai mở mắt, ừm, thực nhiều người!

Đôi mắt màu ngọc bích chậm rãi di chuyển, xuyên qua đám người, cậu thấy thanh niên lẳng lặng đứng một góc, anh dùng đôi mắt dịu dàng nhìn cậu.

Không biết vì sao, khi nhìn thấy anh, tâm trạng của cậu rất vui vẻ!

Một tháng tuổi.

Lần đầu tiên rời khỏi ống trụ, lần đầu tiên được chạm vào thanh niên, nhiệt độ của anh thực lạnh, rất lạnh, nhưng lại khiến cậu cảm thấy vô cùng ấm áp.

Giống như tồn tại một mối liên kết vô hình, khiến cho cậu cảm nhận được tâm tình của thanh niên, đồng thời anh cũng có thể cảm nhận được tâm tình của cậu.

Trong mắt thanh niên xuất hiện một tia đau xót, ngón tay vuốt ve làn da non nớt của đứa trẻ, miệng mấp máy ba chữ: "Thực xin lỗi".

Nhỏ đến mức sinh vật cũng không nghe được.

Mũi kim lóe lên ánh sáng lạnh, cứng rắn xuyên qua làn da non mềm của sinh vật.

Cơ thể cậu giật giật, hai mắt đang nửa nhắm hoảng hốt mở to.

A! Đau quá! Chất lỏng đỏ tươi dần bị rút vào ống kim, mặt cậu tái nhợt, trong lòng sợ hãi.

Bọn họ đang lấy máu của cậu!

Theo bản năng đưa mắt tìm kiếm, cậu bắt gặp thanh niên đang đứng phía sau những giáo sư kia, đầu cúi xuống không thấy được biểu cảm trên gương mặt.

Nhưng bàn tay anh siết chặt lại, còn có chất lỏng màu đỏ theo khe ngón tay chảy xuống mặt sàn kim loại chứng tỏ giờ phút này anh đang rất tức giận.

Hoàn toàn quên mất tình trạng hiện tại của mình cũng chẳng tốt bao nhiêu, đứa nhỏ nhìn thanh niên, cố dùng chút sức lực nâng lên khóe môi, nở một nụ cười nhợt nhạt.

Đôi mắt bị che sau những loạn tóc vẫn luôn quan sát đứa nhỏ, nhìn thấy nụ cười yếu ớt trên đôi môi tái nhợt, bàn tay của anh càng thêm siết chặt.

Cả người cậu vô cùng mệt mỏi, trước mắt là một mảnh mơ hồ, sau đó hình như anh bế cậu lên.

Dường như có tiếng tranh cãi? Cậu hơi hé mắt, nhìn chiếc cằm thon gọn của anh, ra là anh đang cùng bọn người kia tranh cãi.

Một lúc sau anh ôm cậu đi, ra khỏi phòng nghiên cứu đặc biệt.

Cậu được đặt lên tấm nệm bông, khắp phòng đều là mùi hương nhàn nhạt giống với mùi trên người của thanh niên, rất dễ chịu nha.

Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve đùa nghịch với những sợi tóc mềm mại của cậu, giọng anh thực dịu dàng, thực dễ nghe: "Tôi xin lỗi, là tôi vô dụng, không bảo vệ được cậu, tôi...! thực xin lỗi."

Nghe được giọng nói mang theo âm điệu run rẫy, cậu nghi hoặc mở mắt nhìn thanh niên, không hiểu tại sao anh lại xin lỗi.

Anh không hề thương tổn đến cậu, còn lo lắng cho cậu, đối xử với cậu rất tốt, có lỗi là đám người kia cơ mà? Cậu không biết, môi mấp máy nhưng không thể nói ra câu hỏi, thanh niên cũng không giải thích.

Ở bên cạnh anh được một tuần, cậu lại trở về trong khoang dinh dưỡng.

Cảm giác của cậu chính là khó chịu, cả người đều ngâm trong chất lỏng, chỉ có thể hô hấp nhờ ống dẫn oxi cực kỳ khó chịu.

Một tuổi.

Thời gian về sau, hầu như mỗi tuần cậu đều bị lấy máu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!