Chương 19: Ủy Thác Của Gia Trưởng

Từ An biết Từ Kiến có chuyện riêng còn muốn nói với Từ Vũ Hàn, nhưng mà cậu không biết cuộc nói chuyện này liên quan không nhỏ đến bản thân mình.

Từ Vũ Hàn ngồi trong phòng xem văn kiện, đồng thời cũng đang bình tĩnh chờ đợi.

Cửa phòng bị gõ vài tiếng liền nghe hắn trầm ổn nói: "Chú vào đi, cửa không khóa."

Mở cửa bước vào là Từ Kiến, trên người ông có sự mỏi mệt, so với mấy năm trước không còn cái khí thế bức người nữa.

Từ Kiến không ngại vai vế cao hơn, chủ động tìm Từ Vũ Hàn nói chuyện, thái độ chứng tỏ đã ông thừa nhận bản thân không bằng Từ Vũ Hàn.

Từ Kiến trong lòng thở dài, đều đã già rồi.

Nói cho cùng bọn họ đều là người một nhà, ông cũng không nên tiếp tục cứng rắn đối chọi, vì duy trì chút tâm tính của bạn thân mà khiến đứa nhỏ này khó xử.

Ngồi đối diện trên sô pha, Từ Kiến nhìn Từ Vũ Hàn, dường như thấy lại được Từ Hãn khi trước, giọng ông không khỏi có chút buồn bã: "Trước nay chưa từng làm một người cha xứng chức, hiện tại, đứa nhỏ Từ An này, tôi có thể nhờ cậu trông coi nó được không?"

Từ Vũ Hàn nhướng mày: "Chú ba, chú nói như vậy là có ý gì?"

Từ Kiến nhấp một ngụm trà, chậm chạp nói: "Một đời người, được bao nhiêu năm? Lão già này đã phung phí quá nhiều rồi, hiện tại ta cảm thấy mệt mỏi."

Ánh mắt Từ Vũ Hàn nhếch lên, thật ra Từ Kiến chỉ mới ngoài bốn mươi tuổi, hoàn toàn không có dính líu gì đến cái từ 'già' này, hắn nói: "Chú ba, Từ An là em họ tôi, chú không nhờ vả, tôi vẫn sẽ tận tình chăm sóc."

Bốn chữ 'tận tình chăm sóc' này bị Từ Vũ Hàn nói ra không hiểu sao có chút ý vị kỳ quái, nhưng suy nghĩ đó chỉ rất nhanh thoáng qua.

Từ Kiến gật đầu: "Được rồi, chuyện tai nạn của cha mẹ cậu, tôi có lời muốn nói."

Nghe lời này, Từ Vũ Hàn thu hồi tâm tình, vẻ mặt chăm chú lắng nghe.

Từ Kiến nói tiếp: "Chuyện này, nếu không phải bọn họ tìm đến ý đồ muốn cấu kết cùng ta, bản thân lão già này cũng không biết.

Mấy cổ đông của Ung gia trong Từ thị nắm cổ phần cũng không nhỏ, từ trước đã bắt đầu rục rịch.

Đều do ta bất tài, khiến cho cậu gặp phải không ít phiền phức.

Rắc rối gần đây cũng là đám gia hỏa Ung gia đó nhúng tay." Ông vừa nói, vừa chỉ chỉ bả vai Từ Vũ Hàn.

Từ Vũ Hàn không đáp, hắn biết tai nạn máy bay đó không phải là Từ Kiến chủ mưu, nếu không hắn cũng không để ông được yên ổn.

Nhưng không có nghĩa là Từ Kiến hoàn toàn không có trách nhiệm, nếu không phải trước kia ông ta khắp nơi cùng Từ Hãn đối nghịch, người ngoài cũng sẽ không tìm được sơ hở để mà gây rối.

Từ Kiến xua tay, nhìn lá trà trôi nổi trên mặt nước: "Cổ phần của tiểu An, nếu nó đồng ý, cậu cứ giữ lấy."

Nghe Từ Kiến nói giống như ngay từ đầu hắn đã nhắm đến số cổ phần của Từ An, Từ Vũ Hàn không vui trầm giọng: "Cổ phần của Tiểu An, đó là của cậu ấy, tôi sẽ không động tới."

Từ Kiến cười hai tiếng, không rõ ràng nói: "Cũng tốt, chỉ cần cậu đối xử tốt với đứa nhỏ đó một chút là được.

Chỉ trách lão già ta trước giờ không quan tâm đến nó, mất trí nhớ không tệ, so với lúc trước ngoan ngoãn hơn nhiều."

Từ Vũ Hàn gật đầu: "Quả thật." Đúng là Từ An sau khi mất trí nhớ khiến người ta thuận mắt hơn, nhưng xuất phát từ bản năng, Từ Vũ Hàn cảm thấy Từ An của bây giờ so với trước kia càng nguy hiểm.

Nhưng dù cảm thấy uy hiếp, hắn vẫn không nhịn được muốn đến gần.

Từ Kiến lại nói: "Gần đây có mấy cổ đông muốn bán cổ phần, cậu có thể nhanh tay hơn một chút.

Thấy là cậu, mấy lão gia hỏa đó sẽ không làm khó." Từ Vũ Hàn đáp: "Tôi hiểu."

Từ Kiến đứng dậy, dường như vì giải quyết được mối lo trong lòng, động tác thoải mái hơn nhiều: "Ta muốn tìm nơi nào đó yên tĩnh để nghỉ ngơi một thời gian, toàn bộ công ty Từ thị đều giao lại cho cậu.

Còn nữa..." Giọng ông trầm xuống, Từ Vũ Hàn nghiêm túc nhìn ông, ông nói tiếp: "Đường dây ngầm đó, cẩn thận một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!