Khi trở về Từ gia, Từ Vũ Hàn phát hiện sắc mặt Từ An tái nhợt, hắn lo lắng kéo cậu lại cẩn thận kiểm tra từ đầu xuống chân.
Xác nhận không có vết thương nào Từ Vũ Hàn mới thở nhẹ ra, sau đó nhíu mày sờ trán cậu: "Sao vậy? Khó chịu chỗ nào? Không khỏe thì tôi đưa cậu đi bệnh viện." Từ An lắc đầu, lo lắng nhìn vết thương trên vai Từ Vũ Hàn, bộ dáng muốn hỏi lại thôi.
Trong mắt Từ Vũ Hàn ánh lên ý cười, niết niết mặt Từ An: "Đừng lo, tôi không sao, chỉ là vết thương nhỏ.
Được rồi, nếu mệt thì về phòng nghỉ ngơi đi, khó chịu thì nói với tôi."
Từ An gật đầu rồi đi về phòng, cậu lo lắng cho vết thương của Từ Vũ Hàn, nhưng nhiều hơn là lo lắng hắn phát hiện ra cậu bất thường.
Vừa rồi Từ An đã dùng tinh thần lực lên người đàn ông kia, tạo ra một ảo giác giam lỏng thần trí của đối phương.
Nhưng vì là lần đầu dùng tinh thần lực lên người khác, nên hiện tại tinh thần Từ An rơi vào tình trạng cực kỳ mỏi mệt.
Vừa nằm xuống giường Từ An đã ngủ mất, dù sao cơ thể này còn rất yếu ớt, khó mà chịu đựng nổi sức mạnh dị năng hệ tinh thần của Từ An.
Bởi vì chưa dung hợp hoàn toàn nên khi sử dụng tinh thần lực, cơ thể này ít nhiều cũng bị ảnh hưởng.
Từ An không còn cách nào khác ngoài chờ đợi cơ thể biến đổi, đến lúc đó thì linh hồn sẽ bắt đầu dung hợp hoàn toàn với thân xác của nguyên chủ.
Chờ Từ An tỉnh dậy đã muốn qua giờ cơm tối, cậu khó chịu lôi cơ thể của mình vào phòng tắm.
Tuy ở trường bắn súng không phải vận động quá nhiều, nhưng vì đã lăn vài vòng dưới đất, cả người đều bẩn.
Lúc trước mệt mỏi, chỉ cởi áo khoác cùng quần dài ra liền nằm ườn trên giường ngủ, hiện giờ cả người đều dính dấp khó chịu.
Trong phòng tắm có gương lớn, đúng lúc có thể tỉ mỉ quan sát thân thể này.
Từ An không biết nên khóc hay nên cười, nguyên thân lớn hơn cậu vài tuổi, nhưng so với cái cơ thể nhỏ bé trước kia của cậu thì cái cơ thể này còn yếu ớt hơn.
Đời trước Từ An chỉ có thể hoạt động trong sở nghiên cứu, tuy làn da tái nhợt nhìn như yếu ớt nhưng kỳ thực cơ thể rất khỏe mạnh.
Nhưng thể xác này của nguyên chủ, trước khi linh hồn Từ An bám vào còn có vẻ cứng cỏi một chút, ai biết được giờ lại biến thành trắng nõn mịn màng, càng đừng nói đến cơ bắp.
Từ trên xuống dưới, chẳng có một chút tính uy hiếp nào.
Từ An đánh giá một hồi, quyết định không để tâm tới, nhìn càng yếu ớt càng tốt, ở trước mặt người khác sẽ không bị đối phương đề phòng.
Từ An thay một bộ đồ thoải mái ra liền rời khỏi phòng đi xuống phòng ăn.
Khiến cậu ngạc nhiên là Từ Vũ Hàn còn chưa dùng bữa, thức ăn đặt trên bàn không có dấu hiệu đã đụng qua.
Thấy Từ An bước đến, Từ Vũ Hàn đặt tờ báo trên tay sang một bên, nói với cậu: "Dậy rồi? Đến dùng cơm." Từ An hơi đỏ mặt, nhanh chóng bước qua ngồi bên cạnh hắn.
Rõ ràng người bị thương là Từ Vũ Hàn, cậu còn để đối phương đợi mình dùng bữa.
Vừa động đũa được vài lần, tiếng chuông điện thoại trong phòng khách vang lên, không lâu sau một nữ hầu tiến vào nói với Từ An: "Cậu An, có điện thoại gọi cho cậu, là ông ba."
Từ An nghe cái danh xưng này có hơi ngẩn người, sau đó buông đũa đứng dậy đi về phía phòng khách.
Bắt điện thoại, Từ An nghĩ một chút rồi lên tiếng: "Xin chào, tôi là Từ An." Đầu bên kia truyền đến âm thanh trầm thấp: "Tiểu An à? Là cha đây, dạo này ở đó thế nào rồi?"
Từ An nghĩ nghĩ rồi đáp: "Vẫn ổn." Ngoại trừ việc con trai của ông đã 'chết' thì mọi chuyện thật sự cực kỳ ổn.
Từ Kiến ngừng một chút, sau đó nói: "Tiểu An, ba ngày nữa là tiệc sinh nhật mười tám tuổi của con.
Ngày mai ta sẽ bay từ T quốc trở về, con muốn quà sinh nhật gì, ta mua cho con." Nghe giọng của ông ta, chắc là còn chưa biết tin Từ An mất trí nhớ, lời nói vẫn thản nhiên như trước coi 'Từ An' như một đứa trẻ.
Từ An không chút nghĩ ngợi đã cự tuyệt: "Không cần, tôi không muốn quà gì." Ai biết lời này lại khiến Từ Kiến cười hai tiếng: "Ha ha, con trai đã lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!