Chương 13: Chị Dâu Tương Lai Là Thứ Gì

Hôm nay chỉ có tiết học vào buổi sáng, vội vàng ăn xong cơm trưa Từ An liền chạy đến công ty tìm Từ Vũ Hàn.

Từ thị kinh doanh bất động sản, nhưng người trong giới đều biết, kể từ đời của lão gia tử thì Từ gia mới bắt đầu tẩy trắng.

Trước đó các bậc tổ tông của Từ gia đều lăn lộn trong hắc đạo, một đường chém giết lập nghiệp.

Hiện tại tuy bề ngoài đã chuyển sang kinh doanh nhưng ở chỗ tối Từ gia vẫn buôn bán vũ khí.

Cho dù không còn đẫm máu như trước kia, nhưng uy tín của Từ gia trong hắc đạo không hề suy giảm.

Không những thế, nhà họ Từ nằm trong tay của Từ Vũ Hàn phát triển ngày càng lớn mạnh.

Từ An có thể biết được những điều này, không phải là nhờ phần ký ức mỏng manh nguyên chủ lưu lại, mà là do vô tình nghe lén được.

Ai bảo thể chất cậu ngày càng giống đời trước, mắt rất tinh tai rất thính đây, cũng đâu thể trách cậu?

Những lần Từ Vũ Hàn cùng thuộc hạ bàn công tác qua điện thoại, phòng cậu ở tầng một ngay dưới phòng hắn, thành ra nội dung trao đổi cậu đều nghe rõ rõ ràng ràng.

Đối với những điều được người khác xem là quan trọng mà bản thân 'vô tình nghe lén' được, Từ An lựa chọn xem nhẹ, biết hay không cũng không ảnh hưởng lớn gì đến cậu.

Người anh họ này Từ An đã thừa nhận, quyết định đối xử như là người thân, vậy thì không có lý do gì cậu phải làm chuyện gây bất lợi cho Từ Vũ Hàn.

Tiết lộ cơ mật gì gì đó, gián điệp thương nghiệp gì gì đó, cậu không có hứng thú đi làm.

Từ An vừa đến trước phòng làm việc của Từ Vũ Hàn, vươn tay chưa kịp gõ cửa thì cửa đã mở từ bên trong.

Đối diện cậu là một cô gái khoảng hai mươi, mặc một bộ váy trắng đính đá hồng ngọc lấp la lấp lánh.

Nhìn thấy Từ An cô ta nở một nụ cười tiêu chuẩn Monalisa, nhẹ nhàng từ tốn đưa tay ra: "Đây là Từ An tiểu thiếu gia đúng không? Tôi là Cố Mỹ Đình, nghe danh cậu đã lâu, hôm nay rất hân hạnh vì được gặp mặt."

Rõ ràng đối phương đang cười nhưng Từ An có thể nghe được trong lời nói của cô mang theo ý chế nhạo.

Trước nay, danh tiếng của An tiểu thiếu trong giới thượng lưu này, không phải 'phá gia chi tử' thì là 'nam nữ đều ăn'.

Cái gì gọi là 'nghe danh đã lâu' đây?

Từ An đáp lại bằng một nụ cười xa cách, theo phép lịch sự bắt tay cô ta, nhưng chỉ vừa chạm tới đã rút về.

Sau đó cậu lách người bước vào trong phòng, vẻ mặt ngoan ngoãn chào hỏi Từ Vũ Hàn, hoàn toàn coi Cố Mỹ Đình thành không khí.

Cố Mỹ Đình bị coi thường, vẻ mặt không được tự nhiên, thậm chí có chút thẹn quá hóa giận.

Nhưng không để cô ta phát hỏa, Từ Vũ Hàn đã lên tiếng đuổi khách: "Cố tiểu thư còn có chuyện gì sao? Tôi có việc bận, thứ lỗi không tiễn được."

Lời nói thẳng thừng như thế, Cố Mỹ Đình sượng mặt, hậm hực nhấc đôi chân mang giày cao gót cao đến bảy phân, 'lốp cốp' bước ra khỏi văn phòng Từ Vũ Hàn.

Khi đi ngang qua cửa phòng, không quên trút giận, vươn tay sập mạnh cửa.

Nhìn người nào đó nổi giận đùng đùng rời khỏi, Từ An hiếu kỳ quay đầu hỏi Từ Vũ Hàn: "Anh họ, cô gái kia không phải là vợ sắp cưới của anh sao? Thái độ vừa rồi...! anh không thích cô ấy à?"

Từ Vũ Hàn cười nhạt: "Nếu không phải cổ phần trong tay cha cô ta vẫn còn có thể lợi dụng, tôi cũng không đính hôn cùng cô ta." Hắn không thích loại con gái toàn thân đều tỏa ra mùi tiểu thư như thế này, tự cho mình so với người khác cao hơn một cái đầu, ra đường toàn dùng lỗ mũi nhìn người khác.

Nếu không có cha mình, Cố Mỹ Đình ngoại trừ vẻ ngoài thì chẳng được cái gì.

Nhắc đến cổ phần, Từ An đột nhiên nhớ tới cổ phần của mình còn trong tay lão 'cha' Từ Kiến.

Hình như người cha này của 'cậu' luôn gây bất lợi cho Từ Vũ Hàn, mà nguyên do trong đó, một phần là từ số cổ phần kia của nguyên chủ.

Thấy Từ An khó chịu nhíu mày, Từ Vũ Hàn lúc này mới nghĩ đến vấn đề mình vừa nói có thể sẽ gây tổn thương cho đứa nhỏ này: "Không có gì, đừng nghĩ nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!