Chương 12: Cật Hóa Vô Số Tội

Từ? Là Từ sao?

Hình ảnh trước mắt khiến Từ An giật mình mở to mắt, trong con ngươi chứa đầy vẻ hoảng loạn cùng không tin tưởng.

Cậu thấy bản thân 'mình' đang ôm Từ khóc rống, nhưng mà cậu vẫn đang đứng đây, thế, đó chẳng lẽ là mơ?

Vậy thì, thật sự là quá thực rồi.

Thực đến mức từng chi tiết, từng động tác đều vô cùng rõ ràng, cứ như đang xem một bộ phim 3D độ sắc nét cao.

Từ An nhạy cảm nhận ra không khí xung quanh 'mình' không ngừng dao động, từng đợt năng lượng từ trên cơ thể 'cậu' tràn ra.

Làn sóng năng lượng đó đầu tiên là đánh vỡ đường hầm, khiến cho cả mặt đất rung lên, xung quanh 'cậu' dần xuất hiện những mảnh vỡ do không gian bị phá hư, sau đó, trước mắt trở nên tối đen...

"Hô..." Từ An thở dốc bật người ngồi dậy, cậu nhìn xung quanh một lượt, nhận ra bản thân vẫn đang ở trên giường, linh hồn như trước sống trong thân xác của 'Từ An'.

Nặng nề thở ra một hơi, cả người Từ An đã đổ một tầng mồ hôi lạnh.

Cậu cúi đầu, đột nhiên một giọt nước rơi trên nệm, sau đó là hai giọt, ba giọt...! Cảm giác ẩm ướt trên mặt khiến Từ An bất giác đưa tay sờ thử, không ngờ cả lòng bàn tay đều thấm đầy nước mắt.

Hít sâu cố lấy lại bình tĩnh, Từ An dùng tay qua loa lau sạch nước trên mặt, ngẩng đầu nhìn xem đồng hồ, vẫn còn sớm hơn nửa tiếng so với thời gian đặt báo thức, nhưng cậu không muốn ngủ nữa.

Xuống giường vào phòng tắm tẩy sạch cảm giác dính dấp khó chịu trên người, Từ An thay bộ quần áo thể dục, mặc áo khoác rồi xách ba lô đến trường.

Thời gian còn sớm, cậu liền dựa theo ký ức trong đầu mà tìm đến phòng rèn luyện thể dục thể thao.

Bên trong ngoại trừ dụng cụ học tập còn có rất nhiều dụng cụ giúp học sinh rèn luyện thể chất.

Thông thường vào buổi trưa đầu tuần ở đây rất vắng, hôm nay ngoại trừ cậu thì không còn người khác.

Vươn tay cởi áo khoác ném qua một góc sạch sẽ, Từ An khởi động tay chân rồi nâng tạ và chống đẩy cho đến lúc chuông vào tiết.

Hai tiết buổi chiều là tiết sinh hoạt nên Từ An mặc luôn bộ đồ thể dục đẫm mồ hôi lết ra sân trường, chỉ là cậu không dự tính được cái nắng buổi trưa lại cay độc đến thế.

Ngồi dưới nắng còn chưa hết hai tiết, Từ An đã thấy choáng váng sắp ngất đến nơi, mà tình trạng của những học sinh khác cũng chẳng khá hơn gì.

Tất cả học sinh trong trường đều cực kỳ cực kỳ oán niệm đối với tiết sinh hoạt đầu tuần của nhà trường nha, có chỗ mát không ngồi, nhất quyết phải ra nắng ngồi để rèn luyện tính nhẫn nại của học sinh, đây là rõ ràng là hành hạ chứ có phải rèn luyện đâu a.

Hết tiết học Từ An liền trở về Từ gia, mà phương tiện đi lại đương nhiên là gọi anh trai quản gia rồi.

Quân quản gia tỏ vẻ không hề gì, cậu An rất ngoan ngoãn, anh không chút nào cảm thấy phiền.

Lúc về đến nơi cách giờ cơm chiều vẫn còn sớm, Từ An lên phòng mình, vốn định tắm lại cho sạch sẽ, vừa bỏ cặp xuống thì quản gia đã gõ cửa gọi cậu.

Từ An bước nhanh mở cửa, mang ánh mắt nghi hoặc nhìn người đối diện.

"A Hàn gọi cậu sang phòng cậu ấy." Câu nói này, cộng thêm vẻ mặt này của Quân quản gia, có lẽ không phải chuyện tốt.

Từ An có chút lo lắng đi đến phòng Từ Vũ Hàn.

Cậu vừa bước từng bước nhỏ vừa cố nhớ lại xem hôm nay có phạm lỗi gì lớn ở trường không, hình như chỉ có mỗi chuyện đánh nhau thôi mà?

Mở cửa phòng, Từ An chỉ đưa cặp mắt ra quan sát, cả người vẫn khuất phía sau cánh cửa.

Cậu thấy Từ Vũ Hàn đang ngồi trên sô pha, trong tay cầm một xấp ảnh chậm rãi lật xem.

Từ An nhìn dáng vẻ này của hắn, lo lắng trong lòng không biết bay đi đâu, hiếu kỳ đến gần quan sát.

Cậu chớp mắt nhìn chằm chằm vào mấy tấm ảnh, một hồi mới 'A' một tiếng, nắm tay phải đấm vào lòng bàn tay trái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!