Chương 11: Tự Đưa Lên Cửa Ngại Gì Không Đánh!

Đến trường, dằn co một hồi cuối cùng cũng xong hết bốn tiết buổi sáng, Từ An cảm thấy thực dằn vặt người khác mà.

Mấy môn tự nhiên còn đỡ, nội dung kiến thức so với những gì cậu biết không khác biệt lắm, môn tự nhiên của năm trăm năm sau còn khó hơn.

Nhưng vấn đề ở chỗ mấy môn xã hội, luật pháp và con người của hiện tại với tương lai, khác nhau không phải là ít à.

Buổi chiều còn có hai tiết, Từ An định sau khi ăn cơm sẽ đi tham quan trường, nhưng mà có lẽ phải thay đổi kế hoạch một chút.

Cậu chỉ là tìm nơi vắng vẻ để thưởng thức cơm hộp thôi, có cần đen đủi vậy không?

"An thiếu của chúng ta hôm nay sao rảnh rỗi đến chỗ này ăn cơm, thật là khách quý nha.

Các người nói có đúng không?" Cái tên nhìn giống kẻ cầm đầu của đám nam sinh lên tiếng, giọng nói còn mang theo chút giễu cợt.

Từ An không thích mấy tên này chút nào, nếu biết trước sẽ gặp chuyện này, cậu thà ngồi trong lớp ăn cơm tốt hơn.

Ngoại trừ ánh mắt như nhìn 'người ngoài hành tinh' của đám bạn học ra, cũng không có người nào chọc tới cậu.

Chán nản cất hộp cơm vào cặp, Từ An đứng dậy xách ba lô muốn đi về phía cửa.

Vừa đi được mấy bước thì mấy tên kia đã cản lại, nhìn ý tứ của bọn họ, hiện giờ cậu muốn bình yên rời khỏi sân thượng là không có khả năng.

Từ An thu lại vẻ mặt hòa nhã, ánh mắt nhàn nhạt liếc bọn họ: "Các người muốn làm gì? Tôi không rảnh cùng các người ở đây dây dưa."

"Ha." Lý Tín cười một tiếng, giễu cợt nói: "Sao thế? Không có thời gian cho bọn tôi, bận đi tìm tiểu tình nhân rồi à? Thật là gấp mà, lần trước nhập viện một tuần còn không biết ghi nhớ?"

Nhập viện một tuần? Vậy nguyên chủ 'Từ An' bị đánh 'chết' là do đám người này à? Có nên cảm tạ bọn họ không đây? Nếu không nhờ bọn họ thì cậu cũng chẳng dễ dàng chiếm đi cơ thể của Từ An đâu.

Chỉ là vết thương trên người lúc đó rất đau, hiện giờ vết thương trên trán còn chưa hoàn toàn lành nha.

Từ An cậu không phải người có nợ mà không trả, đã nợ bọn họ một trận đòn, hôm nay hoàn trả lại tất cả cũng không quá đáng, đúng không?

Đặt ba lô xuống một góc xem như an toàn, Từ An nở một nụ cười cậu cho là thân thiện nhất: "Vậy ra người đánh 'tôi' nhập viện là các cậu?"

Lý Tín cười lớn: "Sao thế? Bị đánh đến đầu óc lú lẫn rồi, cả người đánh mình cũng không nhận ra à?"

Chiều cao của Từ An thấp hơn so với, đứng cạnh hắn ta đúng là một chút oai phong cũng không có.

Cậu nhún vai không trả lời, ánh sáng màu ngọc bích khẽ hiện dưới đáy mắt, tay nhẹ nhàng giơ lên.

Một giây trước còn đứng đó cười nói, một giây sau Lý Tín đã nằm ở dưới nền gạch, trong mắt hắn xuất hiện khiếp sợ, cơ thể không ngừng giãy giụa.

Cổ hắn bị bàn tay trắng mềm trông như vô lực của Từ An kìm chặt, vì nghẹt thở mà tay chân quơ loạn, ánh mắt trừng trừng tức giận cầu cứu đám người kia.

Mấy người kia nhìn thấy, có người thì lùi lại, có người thì la hét mắng chửi kêu Từ An buông tay.

Buông cổ Lý Tín ra, Từ An hừ lạnh một tiếng, đá vào ngực hắn một cái khiến Lý Tín đau đớn hét lên.

"Nếu muốn hắn gãy thêm mấy cái xương sườn hoặc là bị phế cái đó, các người cứ tự nhiên xông lên." Chân cậu còn đặt trên ngực hắn, ánh mắt lướt qua hạ thân của nam nhân, bọn người kia còn muốn xông lên đều ngừng lại, do dự nhìn nhau.

Từ An chỉ một tên trông có vẻ yếu, trên mặt nở một nụ cười thật tươi: "Lấy ba lô qua đây cho tôi." Người đó không dám chậm trễ cầm ba lô đưa cậu, đeo một bên dây lên vai, cậu đi đến chỗ cửa thông đến cầu thang của sân thượng.

"Đưa hắn đi bệnh viện sớm nếu không muốn hắn nặng thêm." Một câu nói làm đình chỉ hoạt động của mấy tên còn đang giơ gậy định nhào tới, Từ An an toàn rời khỏi sân thượng.

Chân cùng tay đều đau âm ỉ, Từ An không khỏi nhăn mày xoa xoa cánh tay.

Lý Tín là người tập võ, Lý gia còn là gia tộc trong hắc đạo nên Lý Tín được huấn luyện không tệ.

Cơ thể này của nguyên chủ quá yếu, vả lại hình như nó chưa hoàn toàn dung hợp với linh hồn Từ An, hành động còn hơi cứng nhắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!