Chương 10: Giả Manh Giả Thuần Khiết Là Một Kỹ Năng Sống

Nhìn Từ An kéo tay thiếu niên rời đi, Kiều Âu nâng kính nói với Từ Vũ Hàn: "Mặc kệ cậu ta à?" Từ Vũ Hàn trầm giọng: "Không liên quan đến cậu."

Thấy hắn quay người bước đi, Kiều Âu đuổi đến cạnh hắn, ánh mắt ám ám: "Còn kế hoạch đoạt cổ phần của cậu ta? Tôi thấy bây giờ cậu ta có vẻ ngây thơ, còn rất tin tưởng cậu, hay là..." Từ Vũ Hàn không đáp, mặt lạnh xuống, bước nhanh vào thang máy.

Khi Từ An trở lại phòng làm việc của Từ Vũ Hàn, hắn đang xem hồ sơ lúc nãy Kiều Âu đưa vào.

Từ Vũ Hàn cũng không nhìn cậu, thản nhiên hỏi: "Cậu ta là ai?" Không cần nghĩ cũng biết, 'cậu ta' trong câu hỏi của Từ Vũ Hàn chính là thiếu niên kia.

Nghĩ đến mình không những chiếm cơ thể người ta, còn gây phiền phức cho anh họ người ta, hơn nữa người anh họ này vốn cũng không quá thân với nguyên chủ.

Từ An đột nhiên cảm thấy buồn bực, mặt hồng hồng cúi đầu nói: "Là bạn..."

"Bạn giường? Nhớ rõ cậu ta không?" Hắn thản nhiên hỏi khiến Từ An lúng túng, lắc đầu nhỏ giọng: "Không nhớ."

Thấy hắn im lặng, Từ An thấp thỏm ngồi xuống sô pha, một hồi vẫn không thấy Từ Vũ Hàn nói gì, cậu rốt cuộc thả lỏng, tiếp tục ôm laptop chơi đùa.

Ai ngờ Từ Vũ Hàn đột nhiên nói: "Không nhớ rõ thì đừng cùng cậu ta qua lại." Từ An rất nghe lời, mắt cong cong thuận theo mà gật đầu.

Cứ như vậy trôi qua một tuần, Từ An phải trở lại trường.

Một tuần này cậu không ngừng làm quen với sách vở, kiến thức học được không ít.

Đời trước cậu ở bên cạnh Từ mười năm, chỉ sống tới mười ba tuổi, nhưng do thể chất đặc thù cộng với bản thân cố gắng, số lượng kiến thức cậu tiếp thu không kém Từ bao nhiêu.

Đời trước cậu cũng sở hữu dị năng, là tinh thần hệ dị năng, chỉ là chưa từng sử dụng qua nên đám giáo sư không biết được, cả đời trước cậu chỉ sử dụng một lần, là lần mà Từ cứu cậu.

Sau đó? Xuyên qua rồi.

Cậu không phải chưa từng nghĩ đến việc đi tìm Từ, nếu cậu xuyên qua biết đâu được Từ cũng sẽ xuyên qua, chỉ là bây giờ bản thân cậu rất nhỏ bé.

Tình hình trong Từ gia cậu xem như đã hiểu được, vị anh họ Từ Vũ Hàn kia cùng 'Từ An' không có thân thiết gì, hơn nữa quan hệ còn có phần gay gắt.

Lão gia tử Từ gia có hai người con trai, Từ Hãn cha của Từ Vũ Hàn và Từ Kiến cha Từ An.

Từ Hãn từ nhỏ so với Từ Kiến đã ưu tú hơn, cuối cùng kế thừa công ty.

Khi phân chia thừa kế tài sản, đáng ra Từ Kiến được hưởng mười bảy phần trăm cổ phần, ai ngờ phần của Từ Kiến ông cụ lại không cho.

Số cổ phần đó cuối cùng rơi trên người Từ An, nhưng lúc đó cậu ta chỉ mới sáu tuổi, vậy nên Từ Kiến thay Từ An nắm giữ, đợi khi Từ An đủ mười tám tuổi sẽ giao lại.

Vốn lão gia tử đã tính toán kỹ, ai ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Sau khi lão gia tử rút lui, một năm sau thì Từ Hãn cùng vợ gặp tai nạn máy bay, toàn bộ trách nhiệm gánh vác công ty đều rơi lên đầu Từ Vũ Hàn chỉ mới mười hai tuổi, ông cụ đành phải ra mặt giúp đứa cháu này, lúc đó Từ An mới bảy tuổi.

Hiện tại Từ Vũ Hàn nắm trong tay hai mươi sáu phần trăm cổ phần, trong đó một phần là thừa kế từ lão gia tử và cha mình, một phần là tự Từ Vũ Hàn tích lũy.

Số cổ phần của Từ Kiến là bảy phần trăm, cộng luôn cả phần của Từ An là hai mươi tư phần trăm, cổ phần trong tay Từ Kiến đe dọa đến Từ Vũ Hàn.

Vậy nên hắn đính hôn với Cố gia Cố tiểu thư, trong tay cha cô ta có mười phần trăm cổ phần Từ thị.

Có thêm số cổ phần này, Từ Vũ Hàn xem như nắm chắc Từ thị trong tay.

Thời gian lễ đính hôn diễn ra, hình như là sau ba tuần kể từ ngày Từ An tỉnh lại.

Từ An không có chút cảm tình nào đối với Từ Kiến – cha ruột của thân thể này.

Con trai bị người ta đánh chết, à, giờ nhìn thì vẫn chưa chết, nhưng mà bị 'mất trí nhớ', vậy mà một tuần qua cũng không thấy ông ta trở về nhìn một cái, so với vị anh họ kia còn vô trách nhiệm hơn.

Từ An biết, lúc đầu Từ Vũ Hàn không phải thật lòng quan tâm tới cậu, còn có thể nói là lạnh nhạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!