Buổi trưa ngày hôm sau.
Phương Hành Chu gian nan mở mắt một cách khó nhọc.
Cơn say mãnh liệt vẫn còn đọng lại trong người cậu, đầu cậu đau như búa bổ. Cậu nhìn chằm chằm trần nhà một lát, mơ hồ nhớ lại mình đã có một cơn ác mộng kinh hoàng về con quái vật đội lốt người yêu của mình, giấc mộng tràn đầy những lời ngon tiếng ngọt, những lời biển thề non hẹn.
Trong tay cậu cầm con dao mổ sắc bén, đây là vũ khí của ác ma, dụ dỗ cậu, lừa gạt cậu. Khắp nơi trong mơ đều là máu thịt, xương cốt và những xúc tu mấp máy...
Dạ dày cậu quặn thắt, cậu giơ bàn tay phải lên trước mặt.
Lòng bàn tay của cậu khô ráo ấm áp, nhưng dường như vẫn thoang thoảng mùi tanh.
Tối qua, nơi này dường như đã nắm chặt thứ gì đó tươi sống, ướt át, biết mấp máy ---
Cậu đột nhiên rùng mình một cái, cậu ngồi bật dậy, chống trán hồi lâu để bình tĩnh, khi cậu đứng dậy, cậu phát hiện khắp người đầy dấu vết, ngay cả lòng bàn tay cậu cũng in hằn vết răng, như bị động vật nào đó ân cần hôn cắn từng centimet da thịt.
Ký ức đứt đoạn.
Cậu cố gắng nhớ lại, chậm rãi nhớ lại việc mình nhìn thấy thư mời đến tiệc đính hôn ở trang mạng ea sao, Lục Kiến Xuyên đột nhiên biến mất, tận mắt thấy cảnh hẹn hò lãng mạn của anh với vị hôn phu, và...
Những mảnh ghép ký ức đó dần dần mờ nhạt, cậu đoán là mình đã say khướt, đến mức không nhớ nổi tối qua cậu đã ngủ với ai, nhưng cậu có thể khẳng định người đó là Lục Kiến Xuyên.
Phương Hành Chu dùng sức ấn chặt vùng giữa mày, mặt mày ủ rũ, tim cậu co thắt từng cơn, đau đến mức như bị mổ xẻ trong mơ.
Đến mức này rồi, cậu không thể tin và cũng không chấp nhận được
--- mình vẫn không thể buông tay được.
Nếu thực sự bị mổ tim ra, có lẽ nó đã bị khắc đầy tên người nào đó.
Phương Hành Chu đau đớn dựa vào đầu giường, gáy chạm nhẹ vào vách tường, mê muội nghĩ về cảnh tượng đẫm máu trong mơ, lòng trào dâng lên niềm khao khát méo mó, ngón tay cậu run nhè nhẹ.
Lục Kiến Xuyên...
Cậu xốc chăn đứng dậy, đi đến trước tủ quần áo, định thay đồ rồi tiếp tục theo dõi.
Ngay lúc đó, cửa phòng ngủ bật mở.
Người trong mộng hiện ra trước mặt cậu, thần thái của anh rạng rỡ, nét mặt tươi sáng, chẳng liên quan gì đến hình ảnh đẫm máu đêm qua, anh cười toe toét nói: "Chào buổi sáng vợ yêu. Anh nấu canh giải rượu cho em, đầu còn đau không?"
Phương Hành Chu sững sờ.
Cậu nhíu mày, toàn thân cậu căng cứng, theo bản năng nhớ lại những mảnh hỗn loạn trong ác mộng.
Thấy cậu không phản ứng, Lục Kiến Xuyên bước dài đến, cầm chiếc cà vạt cậu vừa chọn, thuần thục thắt cho cậu rồi lại hôn lên má cậu, như làm theo thói quen vào buổi sáng suốt mười năm yêu đương cuồng nhiệt của họ.
"Tối qua em uống say, rồi chủ động mời anh vào cửa, còn chơi trò chơi với anh, tuyệt đối không phải là anh cưỡng ép em," Lục Kiến Xuyên đỏ tai giải thích, đôi mắt dán vào vết răng trên môi cậu, hầu kết lăn lộn, "Vợ yêu, anh rất vui, em ghen với Vương Phỉ, vậy chắc chắn là yêu anh."
Trong chốc lát, Phương Hành Chu nghiêm túc cân nhắc việc biến ác mộng thành hiện thực.
Cậu lạnh lùng nhìn thẳng Lục Kiến Xuyên, nghe tiếng khớp xương mình bị nắm đến mức kêu răng rắc, cố nhớ xem dao phẫu thuật bị cậu để ở túi nào.
Lục Kiến Xuyên như không biết sợ, nụ cười vô tư, nửa thật nửa đùa mà nói thẳng: "Anh không thực sự muốn đính hôn với Vương gia. Anh chỉ dùng cách đó dụ 'Kiến Chúa' ra rồi nuốt chửng nó để có khả năng sinh sản, có thể cho em một bảo bảo xinh xắn."
Mặt Phương Hành Chu càng lúc càng đen, cậu cảm thấy Lục Kiến Xuyên đang chế nhạo tình cảm của cậu, trào phúng trí thông minh của cậu.
Lục Kiến Xuyên còn cảm thấy không đủ, lại nói: "Trên sách nói, thành thật là thứ giúp hôn nhân bền vững, nên anh nói hết bí mật của mình cho em, tuyệt đối không nói dối. Không tin thì em nhìn anh..."
"Bốp!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!