Trên con tàu.
Bụng Lục Kiến Xuyên phình to đến mức phải đi qua đi lại trên boong tàu, chào hỏi từng nhân viên quản lý đặc biệt quen thuộc. Vì đã ăn no nê nên tâm trạng của anh rất tốt, thậm chí tỏ ra vô cùng bình dị gần gũi.
Nhưng mỗi lần anh chào ai đó, người đó đều lùi lại một bước theo bản năng, ánh mắt khiếp sợ dừng lại trên bụng của anh.
Bụng Lục Kiến Xuyên đã lớn đến mức không thể đi lại thoải mái, thậm chí áo sơ mi cũng không che hết được, cái bụng đang không ngừng mấp máy, giống như giây tiếp theo sẽ phá bụng mà ra.
Nhân viên điều hành tàu không thường xuyên tiếp xúc với sinh vật thần bí, sợ đến mức giọng run rẩy, lắp bắp nói: "Lục Lục Lục tiên sinh, anh sắp sinh rồi sao? Bác sĩ Ngôn! Bác sĩ Ngôn! Mau lại đây xem!"
Ngôn Tâm thò đầu từ phía sau Lục Kiến Xuyên: "Hừ, đừng làm quá lên, còn lâu mới đến ngày sinh."
Nhân viên trợn mắt lớn như chuông đồng, run rẩy nhìn chằm chằm cái bụng kỳ dị cả nửa ngày, cuối cùng cũng không thốt nên lời.
Lục Kiến Xuyên lịch sự khách sáo hai câu với hắn, rồi ôm bụng quay về, Ngôn Tâm sợ anh không cẩn thận vấp ngã, nhắm mắt theo sát anh, thân thiết hỏi: "Lục tiên sinh, ăn no chưa? Bảo bảo thế nào rồi?"
Lục Kiến Xuyên cười đến mức cong mắt: "Chưa bao giờ no như vậy, quả nhiên vẫn nên ăn cá ngay sau khi câu xong."
Ngôn Tâm vỗ tay: "Vậy là tốt rồi. Con quái vật vừa đánh lén anh lúc nãy là quái vật gì vậy? Chúng tôi đứng xa quá, chỉ thoáng thấy nó chạy trốn, không thể chụp bộ dánh hoàn chỉnh của thần."
"Không có gì," Lục Kiến Xuyên nói, "Chỉ là một con sò phát triển quá mức."
Lý Toàn vừa đi tới vừa lúc nghe thấy câu này: "?"
"Sò?"
Anh gọi cái thứ có thể tạo ra xoáy nước đó là sò? Lúc nãy họ suýt nữa phải kích hoạt báo động cấp A.
Lục Kiến Xuyên nói: "Đúng vậy. Ngoài trừ cái đầu to ra, nó không có khả năng tấn công gì khác. Nếu không nó đã sớm ra tay từ lúc tôi cắn nuốt vưu mắt mù Nice rồi. Vừa rồi mấy người đã phóng hai tên lửa, làm nó sợ quá, vội vàng khép vỏ, chìm lại vào biển."
Nói tới đây, anh l**m môi một cái đầy tiếc nuối.
"Tôi đã thấy phần thịt mềm của nó... Đáng tiếc là nó chạy trốn quá nhanh." Lục Kiến Xuyên thở dài, "Thật đáng tiếc."
Lý Toàn: "........."
Ngôn Tâm lo lắng nói: "Anh không thể cứ ăn uống vô độ thế này! Bảo bảo còn chưa đầy sáu tháng tuổi, nếu ăn nhiều đồ ăn ô nhiễm như vậy, thần có thể sẽ phát triển quá nhanh, gây nguy hiểm cho anh..."
Hắn còn chưa nói xong, bụng Lục Kiến Xuyên đã bị đá lên một cục dị dạng, như thể bào thai đang dùng phương thức trực tiếp nhất để biểu đạt sự bất mãn của nó đối với bác sĩ Ngôn.
Ngôn Tâm hoảng hốt, theo bản năng lùi về phía sau nửa bước, suýt nữa dẫm lên chân Lý Toàn.
Lục Kiến Xuyên khẽ nhíu mày khi bị đã, một xúc tua dò ra từ trong ống tay áo của anh, nhanh chóng đánh bụng một cái, làm nó bị lõm xuống một khối to.
Phôi thai không phục mà giật giật, rầm rì vài tiếng trong cơ thể mẹ, rồi nhanh chóng an tĩnh lại, không tiếp tục ầm ĩ, chuyên tâm hấp thụ dinh dưỡng từ cơ thể mẹ.
Lục Kiến Xuyên ngẩng đầu, cười với Ngôn Tâm: "Cậu nói đúng, thai giáo rất quan trọng."
Ngôn Tâm đau lòng nhìn cái bụng vừa bị giáo huấn, trong lúc nhất thời không tìm thấy từ ngữ thích hợp, môi hé mở vài lần, cuối cùng đành bất đắc dĩ ngậm miệng.
Lý Toàn liếc nhìn đồng hồ, ấm áp nhắc nhở: "Chúng ta sắp cập bến rồi, Lục tiên sinh, tôi đề nghị anh nên nhanh chóng thu nhỏ cái bụng lại thành kích cỡ hợp lý."
"Tại sao?" Lục Kiến Xuyên làm cái bụng bị lõm phồng lên trở lại, "Giờ nó đang ăn rất tập trung, thu nhỏ lại sẽ giảm hiệu suất hấp thụ của nó."
Lý Toàn ho nhẹ một tiếng: "Cứ nghe kiến nghị của tôi đi."
Bản năng thuộc về quái vật của Lục Kiến Xuyên khẽ động, không hiểu sao mà anh cảm thấy Lý Toàn nói đúng, không tiếp tục do dự, lập tức thu nhỏ cái bụng.
Cho dù là vậy, cái bụng vừa nuốt chửng vưu mắt mù Nice vẫn lớn hơn cái thai năm tháng một chút, sắp bằng bụng bầu bảy tám tháng của nhân loại bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!