Dưới mặt nước, những xúc tu đang chống đỡ thuyền bỗng "mở mắt", xuyên qua làn nước biển đen kịt, dán chặt vào sinh vật khổng lồ đang không ngừng trồi lên..... Đó là một quái vật kỳ dị nửa bò nửa cá, phần đầu có một đôi mắt khép chặt, mí mắt nó phủ đầy rong rêu rậm rạp mấp máy, phía dưới có sáu cái chân bò đang di chuyển đều đều trong nước, phía sau là một chiếc đuôi cá sắc bén cứng rắn, phía sau nó kéo theo một đoạn ruột không ngừng rỉ máu dài.
Xúc tu cẩn thận đánh giá nó một lát. Lục Kiến Xuyên trên thuyền hơi nghiêng đầu, "Hử?" một tiếng, rồi cúi người nhúng bộ não xuống nước, dùng đôi mắt của bản thể để nhìn về phía quái vật đang nhanh chóng tiếp cận mình.
Anh không nhìn nhầm.
Phía sau nó đúng là một đoạn ruột dài, chỗ đuôi nối với ruột như bị thứ gì đó xé toạc một nửa, lộ ra thịt và xương trắng.
Vưu mắt mù vậy mà bị thương... Trong vùng biển này vậy mà lại có thứ có thể làm tổn thương vưu Nice?
Lục Kiến Xuyên ngẩng đầu ra khỏi mặt biển, càng thêm hưng phấn, bắt đầu đong đua cái xúc tua đang quấn quanh máu của phôi thai, làm mùi máu tươi càng đậm đặc trong nước biển, kiên nhẫn ôm cây đợi thỏ.
Vưu mắt mù Nice dù bị thương nhưng tốc độ di chuyển lại cực kỳ nhanh, thần trí gần như đã mất hết trong mùi hương ngọt ngào, như một tín đồ cuồng nhiệt nghe thấy lời ban phúc của thần linh, miệng phát ra tiếng rít dài, khao khát được nhận sự chiếu cố tới để chữa lành miệng vết thương.
Nó lao về phía mồi câu như viên đạn, há to miệng, lộ ra hàm răng sắc nhọn, càng ngày càng gần mặt biển.
Chỉ một tích tắc nữa thôi là nó sẽ nuốt chửng máu thịt của phôi thai.
Trong chớp mắt, xúc tu của Lục Kiến Xuyên đầy khiêu khích quất vào miệng nó, rồi nhanh chóng rút lại.
Nó đã nếm được một chút hương vị ngon đến mức không thể tả nổi.
Loại cảm giác này, như kẻ sắp chết đói nhìn thấy miếng thịt ngon bay khỏi tầm tay.
Không sinh vật nào có thể chịu nổi sự khiêu khích như vậy, vưu mắt mù Nice gầm lên, cái đuôi bị thương nhấc lên những đợt sóng to ngập trời, thậm chí trực tiếp nhảy ra khỏi mặt biển, "nước bọt" từ miệng phun ra thành một cơn mưa lớn khác, trút xuống chiếc thuyền nhỏ của Lục Kiến Xuyên.
Lục Kiến Xuyên thu hồi máu thịt của nhãi con, hơi nheo mắt, ngẩng đầu nhìn về con quái vật đang che kín bầu trời, lẩm bẩm đánh giá:
"Cắn câu rồi. Nhưng... trông xấu quá."
Ngay sau đó, vô số xúc tu thô tráng nhảy ra từ thuyền nhỏ, trong nháy mắt đã quấn lấy vưu mắt mù Nice đã rời khỏi biển, giác hút mở rộng, răng nhọn thật dài đâm sâu vào cơ thể của vưu Nice, như những chiếc đinh dày đặc ghim chặt nó giữa không trung.
Tia chớp chợt xẹt qua, tiếng sấm theo sát bị át bởi tiếng gào thảm thiết của quái vật, nước mưa hòa lẫn máu màu xanh lục đậm, mang theo mùi tanh kỳ dị, rơi xuống người Lục Kiến Xuyên rồi chảy trở lại biển.
Biển cả là nguồn sức mạnh của vưu Nice.
Nhưng nó đã bị dụ ra khỏi biển, mất đi phần lớn sức mạnh, chỉ còn biết giãy giụa trong phẫn nộ.
Nó phát ra tiếng rít gào đầy tức giận, xé rách thời không nơi đây, đồng thời tạo ra mấy chục cơn sóng lớn, ý đồ nuốt chửng Lục Kiến Xuyên cùng con thuyền nhỏ của anh, để nó có thể một lần nữa quay lại sân nhà.
Lục Kiến Xuyên dùng hai xúc tu giữ thuyền vững vàng, trôi nổi lên xuống theo những cơn sóng lớn, thậm chí khi chiếc thuyền bị ném lên không trung, nó vẫn có thể nhẹ nhàng hạ xuống mặt biển.
Trong lúc lướt sóng đầy k*ch th*ch, anh vẫn không quên phân xẻ con mồi một cách chuyên nghiệp.
Hàng năm, vưu Nice sinh hoạt ở biển sâu, trừ bỏ việc tai họa ngư dân khi đến kỳ đ*ng d*c thì đa phần thời gian nó sẽ xưng vương xưng bá ở đáy biển, gần như không có thiên địch. Cho nên, bản thệ của nó còn màu mỡ hơn trứng do nó sinh hạ, chất thịt nhai rất ngon, máu chứa dinh dưỡng phong phú, xương cốt chứa đầy tủy màu xanh lục, da lông béo mà không ngán...
Lục Kiến Xuyên ăn đến sắp phát điên rồi.
Anh không rảnh để lo về bất cứ lễ nghi bàn ăn gì nữa, dịch tiêu hóa thậm chí đã trào ra từ miệng, hàng trăm giác hút đồng thời nhai nuốt, tiếng xương thịt vỡ vụn vang lên, máu bắn tóe thành sương mù máu trên mặt biển.
Nhai nát...
Nuốt chửng...
Tiêu hóa...
Phôi thai trong bụng anh cũng mất đi lý trí.
Trong nửa tháng tồn tại ngắn ngủi của nó, nó chỉ được nếm được một con Thao Thiết tanh hôi sắp đói chết và mấy quả trứng cá không đủ nhét kẽ răng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!