Chương 46: Bố

Phương Hành Chu đã lâu không mơ.

Trong giấc mơ, đôi mắt đỏ tươi quỷ dị ẩn giấu trong bóng tối, nhìn chằm chằm cậu, trong ánh mắt mang theo cơn đói khát nồng liệt, đói đến mức như muốn một ngụm nuốt chửng cậu, nhưng nó vẫn luôn cẩn thận giữ khoảng cách, vẫn luôn nhìn chằm chằm cậu từ trước nửa đêm đến sau nửa đêm.

Rõ ràng chỉ là quái vật cậu tự tưởng tượng ra trong mơ, nhưng Phương Hành Chu lại sinh ra cảm giác trìu mến mãnh liệt với nó, như nó có mối quan hệ gì đó với cậu, làm cậu nhịn không được mà muốn thân cận.

Cậu tuôn theo nội tâm của mình, đi về phía đôi mắt đó.

Mỗi bước cậu đi, đôi mắt đó liền lùi lại một bước, giống như sợ bị cậu phát hiện bản thể, dùng bóng tối càng thêm nồng đậm để che giấu chính mình, tròng mắt có chút hoảng loạn mà nhìn khắp nơi, như đang tìm kiếm nơi ẩn thân thích hợp.

Phương Hành Chu dừng lại bước chân, nửa cúi người, mỉm cười với quái vật nhỏ không biết tên, dùng ngữ điệu ôn nhu đến mức chính cậu cũng không thể tưởng tượng nổi mà nói: "Bảo bảo, con muốn gì?"

Thấy cậu không biểu hiện ra cảm xúc chán ghét, đôi mắt hơi mở to ra, tuy vẫn ẩn trong bóng tối, nhưng có thể thấy nó trở nên sinh động một cách rõ ràng, lớn mật lại gần Phương Hành Chu nửa bước, miễn cưỡng phát ra âm thanh bén nhọn từ trong cổ họng được ngụy trang theo nhân loại, từng bước từng bước phát ra âm tiết.

Cho dù nó nỗ lực như vậy, cố gắng phát âm như con người, âm thanh vang lên trong cảnh mơ tĩnh lặng, làm người ta sởn tóc gáy.

"Ăn..."

"Ăn ngon... Ăn ngon..."

"Ha ha..."

"Đói... Ha ha... Đói... Ăn... mm... papa... Ăn..."

"Ăn... papa... Ăn ăn ăn... Ăn... Ăn... papa... mm... ma... Đói... Ăn ăn ăn..."

Trực giác của Phương Hành Chu cảm thấy nguy hiểm, lông tơ dựng đứng lên hết, ngực nhảy thình thịch, rồi lại nhịn không được mà tiến lại gần vài bước, muốn thấy rõ quái vật nhỏ rốt cuộc trông như thế nào.

Cậu vừa tiếp cận vừa nói: "Con muốn ăn gì? Thịt? Tròng mắt? Rắn? ... Hay là máu?"

Nhưng cậu vừa tới gần, cái đầu kia liền nhanh chóng lùi về phía sau, mắt cũng không chớp mà cảnh giác nhìn cậu, dây thanh quản cổ quái cố gắng lặp lại:

"Ăn... Ăn... Đói đói... Ăn... papa..."

Phương Hành Chu bước nhanh hơn.

Đôi mắt đó mở to đến cực hạn, khẩn trương nhìn chằm chằm Phương Hành Chu, thấy bước chân của cậu còn chưa dừng lại, liền vèo một cái biến mất trong bóng tối.

"Hì hì... Ăn... mm... Ăn... Hì hì hì..."

Quái vật nhỏ đã trốn đi không còn gì để băn khoăn, nó bắt đầu không kiêng nể gì, dùng ngôn ngữ nhân loại vụng về không ngừng niệm đến hừng đông.

Phương Hành Chu mở mắt ra, còn ẩn ẩn cảm thấy bên tai có thứ gì đó đang nói chuyện.

Cậu đờ đẫn nhìn chằm chằm trần nhà một hồi.

Sau khi tỉnh lại, nội dụng trong giấc mộng nhanh chóng phai màu, ký ức bắt đầu trở nên không quá rõ ràng. Cậu chỉ nhớ rõ mình đã bị rót những chữ "Đói" "Papa" "Ăn" vô số lần vào trong màng nhĩ, nhịn không được mà vươn tay, sờ tới sờ lui trên bụng Lục Kiến Xuyên.

Hôm nay, Lục Kiến Xuyên vậy mà lại dậy sớm.

Anh hưởng thụ cảm giác chắc bụng hiếm có, giống như quay lại thời gian trước khi mang thai, năng lượng dư thừa, tinh lực tràn đầy, mỗi sáng ôm người yêu chờ cậu tỉnh... tốt đẹp đến mức nào.

Rõ ràng chỉ là sinh hoạt hằng ngày vào năm tháng trước, lúc này anh lại cảm thấy như đã cách một thế kỷ.

Lục Kiến Xuyên cảm khái vạn phần, bọc lại mu bàn tay của Phương Hành Chu, hôn trán cậu một cái, thanh âm lười biếng: "Chào buổi sáng, Hành Chu. Có chuyện gì sao?"

Cách một lớp bụng, Phương Hành Chu có thể cảm nhận được sinh cơ mênh mông dưới lòng bàn tay, mạnh đến mức vượt quá sinh mệnh mới được năm tháng.

"Bảo bảo dường như... lớn lên không ít chỉ trong một đêm," Cậu hơi chần chờ, hơi không phân rõ hiện thực cùng giấc mơ, "Em hình như đã mơ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!