Phương Hành Chu giật mình trong lòng.
Lý Toàn thậm chí còn chuẩn bị sẵn tư thế đỡ lọ giúp cậu, nhưng sau hai giây im lặng, Phương Hành Chu chỉ khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm đám mắt rậm rạp kia một lúc, rồi trực tiếp thò tay vào, nắm một đám nhãn cầu trong lòng bàn tay.
Lý Toàn: ?
Đám mắt dường như ngửi thấy hơi thở đáng sợ từ trên người câu, bọn nó còn hoảng hơn cả chính hắn, chúng phát ra những tiếng thét chói tai rồi chạy trốn tán loạn trong bình.
Những nhãn cầu bị Phương Hành Chu nắm chặt trong lòng bàn tay điên cuồng giãy giụa, sờ lên thì có cảm giác ấm nóng như nhiệt độ cơ thể người, dính nhớp vô cùng, xung quanh còn dính đầy chất nhờn đen kịt giống như máu của sinh vật lạ.
Phương Hành Chu cứ như vậy mà bóp chúng, kiểm tra gần nửa phút, xác nhận chúng hoàn toàn vô hại.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh hãi của Lý Toàn, cậu thả lũ mắt trở lại vào trong bình, rút khăn giấy trên bàn lau sạch chất nhờn dính trên tay, hỏi: "Đây là cái gì?"
Lý Toàn: "......"
"... Cậu không biết nó là gì mà cứ thế thò tay vào bắt?"
Phương Hành Chu: "Tôi không cảm thấy chúng nguy hiểm."
Lý Toàn: "Dù không nguy hiểm, nhưng nó trông ghê tởm thế này, tốt nhất vẫn đừng nên đụng vào?"
Phương Hành Chu không hiểu logic này: "Lớn lên nhìn ghê tởm có liên quan gì đến việc không nên chạm vào nó không?"
"......" Lý Toàn chấn động nhìn cậu bình tĩnh đóng nắp bình, không từ bỏ ý định mà hỏi: "Cậu thật sự không muốn gia nhập Viện Nghiên Cứu Dị Thường sao? Với chỉ số ổn định tinh thần của cậu, cậu có thể dễ dàng đoạt giải nhân viên quản lý xuất sắc nhất năm nay đấy."
Phương Hành Chu cẩn thận cất bình vào trong túi: "Cảm ơn, công việc hiện tại của tôi đã đủ bận rồi."
Nhân viên phục vụ mang bít tết Tomahawk đến, hai người tạm ngừng giao lưu. Lý Toàn nhớ lại cảnh Phương Hành Chu tay không bóp đám nhãn cầu, nhìn miếng thịt bò đẫm máu mà bụng cồn cào. Phương Hành Chu lại rút dao nĩa ra, bắt đầu dùng bữa như bình thường, như không hề bị ảnh hưởng bởi sinh vật quỷ dị.
"Cho nên," cậu nếm thử một miếng bít tết, "Mấy con mắt đó là gì?"
Lý Toàn: "Chúng đúng là mắt thật. Chúng nó trôi dạt vào vùng nước nông sau một trận thủy triều, ban đầu ngư dân tưởng chúng là trứng của sinh vật biển lớn nào đó, khi kéo lưới lên mới phát hiện toàn là 'tròng mắt', làm họ suýt phát điên vì kinh hãi."
Phương Hành Chu gật đầu.
"Sau đó, đám mắt này được đưa về Viện Nghiên Cứu Dị Thường. Nghiên cứu của chúng tôi phát hiện chúng hoàn toàn vô hại, có lẽ chúng thực sự là trứng của sinh vật nào đó, nhưng chúng tôi chưa tìm được manh mối về cơ thể mẹ của chúng, đám trứng này cũng không thể nở thành công vì rời xa môi trường biển sâu và thức ăn từ cơ thể mẹ."
"Lục tiên sinh có lẽ biết," Lý Toàn nói thêm, "Tri thức của anh ấy rất phong phú về phương diện này, các nhà nghiên cứu của chúng tôi thường xuyên xin ý kiến của anh ấy."
Phương Hành Chu: "Chúng nó trông không ngon lắm, không có thịt, không có máu."
Lý Toàn lắc đầu: "Không, phần bổ dưỡng nhất của một con cá chính là trứng cá. Đây là đồ bổ tuyệt vời trong thời gian mang thai, vị bác sĩ chủ trị của chúng tôi dù chưa lập gia đình nhưng rất có uy tín trong lĩnh vực dinh dưỡng thần bí."
Phương Hành Chu nhìn vệt máu lưu lại trên dao, bỗng ăn ngon miệng hơn.
Cậu mỉm cười: "Cảm ơn, tối nay tôi sẽ chuyển cho anh ấy. Nếu có yêu cầu gì, tôi sẽ liên lạc với anh."
Lý Toàn thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Không thể tốt hơn, bác sĩ Phương," hắn nói, "Tôi luôn sẵn sàng chờ tin tức của cậu."
Sau đó, hắn ngồi ở ghế dựa, nhìn Phương Hành Chu thong thả ăn hết miếng bít tết lớn, uống cạn hai ly cà phê đắt tiền.
Khi chia tay, Lý Toàn đứng lên, do dự một chút khi nhìn vào bàn tay từng nắm nhãn cầu của cậu, cuối cùng vẫn lịch sự vươn tay ra với cậu.
Phương Hành Chu lùi nửa bước, không có bắt tay với hắn.
Lý Toàn sửng sốt, rút tay lại, có chút ngượng ngùng, tưởng cậu còn giận chuyện báo cáo giả, thành khẩn nói: "Thành thật xin lỗi, chúng tôi không ngờ bản báo cáo đó sẽ xúc phạm đến cậu. Do tính chất công việc, chúng tôi thật sự rất thiếu nhạy cảm trong những câu chuyện tình cảm. Lần sau nếu có cơ hội, tôi sẽ mang tác giả của bài báo cáo đến tận nơi xin lỗi cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!