Chương 43: Thức ăn

Bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc khi Lục Kiến Xuyên xử lý xong đống thức ăn.

Gia đình họ Lục đã quen với khả năng ăn uống khủng khiếp của anh, không ai cảm thấy kỳ quái. Bố Lục thậm chí còn hỏi anh: "Con đã ăn no chưa? Có muốn thêm món nào không?"

Sau khi Lục Kiến Xuyên uyển chuyển từ chối, ông lại quay sang tranh luận kịch liệt với mẹ Lục về chuyện hôn nhân của con gái.

Không chút ngoài ý muốn nào, mẹ Lục với tư cách là nữ chủ nhân đã giành chiến thắng trong cuộc tranh luận này.

Nháo đến gần nửa đêm, mẹ Lục đang duy trì trật tự, bảo Lục Kiến Xuyên và Phương Hành Chu về nhà trước.

Hai người đứng dậy chào mọi người, Lục Hòa Âm ngâm nga, vui vẻ tiễn bọn họ ra bãi đỗ xe, ôm từng người một rồi tò mò nhìn vào bụng Lục Kiến Xuyên: "Ngày sinh dự kiến của anh hai là khi nào vậy?"

Câu hỏi hay.

Phương Hành Chu, là cha của đứa bé và là bác sĩ ngoại khoa chuyên nghiệp, vậy mà không thể nói gì về vấn đề này.

Cậu thậm chí không thể xác định được giống loài của con mình, nói gì đến ngày sinh dự kiến... Có lẽ là mười tháng giống con người chăng?

Cậu nhìn về phía Lục Kiến Xuyên, Lục Kiến Xuyên cũng kẹt lại, anh trầm ngâm một lát, cuối cùng mới hàm súc nói: "Anh sẽ tranh thủ sinh con trước em."

Lục Hòa Âm: "...... Hả?"

Phương Hành Chu vội vàng chuyển chủ đề: "Em nghỉ ngơi đi, cố gắng giữ tâm trạng vui vẻ, cứ làm những gì mình thích."

Lục Hòa Âm cười: "Vâng! Chúc hai anh ngủ ngon."

Lục Kiến Xuyên bắt chước Lục Đồng Cảnh, giống như anh trai trong gia đình nhân loại chân chính, xoa đầu em gái rồi lái xe rời khỏi nhà họ Lục.....

Ba ngày sau, trước khi đi làm, Phương Hành Chu tặng cho Lục Kiến Xuyên một món quà.

Gần đây Lục Kiến Xuyên ngủ càng ngày càng nhiều, nhưng để có thể ăn sáng cùng vợ yêu, anh mới cố gắng rời giường cùng Phương Hành Chu. Lúc này, anh đang dựa vào bồn rửa mặt, mệt đến mức không mở mắt nổi, di chuyển bàn chải đánh răng một cách lung tung, đánh răng rất có lệ.

Phương Hành Chu ôm lấy anh từ phía sau, đặt một hộp quà bọc nhung màu xanh đậm vào lòng bàn tay của anh.

Lục Kiến Xuyên mệt mỏi hỏi: "Thứ gì vậy em yêu?"

"Quà," Phương Hành Chu mỉm cười, "Con sắp được năm tháng rồi, em tặng anh thứ tốt."

Lục Kiến Xuyên lập tức mở to mắt, cùi đầu nhìn, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

Anh cẩn thận đặt hộp quà sang một bên, súc sạch bọt kem đánh răng rồi lau khô tay, trịnh trọng nâng hộp quà lên, cong mắt nhìn Phương Hành Chu: "Quà gì thế?"

Phương Hành Chu: "Mở ra xem đi."

Lục Kiến Xuyên háo hức mở hộp ra.

--- Bên trong là một cái vòng cổ.

Vòng cổ được bện từ sợi bông chắc chắn, điểm xuyết sợi vàng, hơi lấp lánh dưới ánh mặt trời, không quá phô trương cũng không quá nhàm chán. Chất liệu mềm mại, đeo cả ngày cũng không làm tổn thương làn da.

Phía dưới dây bện có gắn một tấm thẻ ngọc lớn bằng ngón tay cái, chất ngọc tuyệt hảo, xanh biếc tinh khiết, ánh lên vẻ sang trọng.

Đồng tử Lục Kiến Xuyên co lại, ánh mắt dừng lại ở hai viên ngọc trai nhỏ gắn hai đầu tấm thẻ ngọc. Một lúc sau, anh như không có việc gì mà cười tủm tỉm nhìn về phía Phương Hành Chu: "Đẹp quá! Chu Chu, đeo lên giúp anh."

Phương Hành Chu lấy vòng cổ ra từ trong hộp, tự đeo lên cho người yêu. Viên ngọc xanh mỹ lệ nằm ở giữa xương quai xanh của Lục Kiến Xuyên, nổi bật trên làn da mịn như tơ lụa thượng đẳng của anh.

Hai người thân mật đứng sát nhau, Phương Hành Chu hơi cúi đầu, hôn má Lục Kiến Xuyên, ngửi thấy mùi hương quỷ dị lại quyến rũ trên người anh, hỏi: "Thích không?"

Lục Kiến Xuyên nghiêng đầu hôn môi cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!