Sau khi gặp Lý Toàn, Phương Hành Chu thuê phòng khách sạn tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ đã chuẩn bị trước, đảm bảo trên người không lưu lại bất cứ mùi kỳ quái gì, mới dám lái xe đến nhà họ Lục ăn bữa cơm gia đình.
Vừa đỗ xe vào gara nhà họ Lục, còn chưa kịp tắt máy, đã có người lịch sự gõ cửa kính xe cậu.
Phương Hành Chu hạ cửa kính xe xuống.
Sau đó môi cậu lập tức bị chặn.
Mùi hương quen thuộc tràn ngập khoang xe, đầu lưỡi linh hoạt như xúc tu chui vào khoang miệng cậu, càn quét bên trong, cẩn thận kiểm kê từng kẽ răng. Phương Hành Chu bị cướp mất oxy, lùi lại theo bản năng nhưng bị Lục Kiến Xuyên dễ dàng phát hiện ý đồ, một bàn tay lạnh lẽo nhanh chóng đỡ sau gáy cậu.
Nụ hôn không chỗ trốn làm cằm cậu bắt đầu tê dại, nước bọt trào ra theo khóe miệng. Hồi lâu sau, khi màng màng nhĩ Phương Hành Chu ù đi vì nụ hôn, Lục Kiến Xuyên mới lưu luyến tác ra, l**m sạch khóe miệng cậu.
"Chu Chu, em..."
Còn chưa nói xong, phía sau đã truyền dến tiếng ho khan nhẹ: "Khụ khụ."
Phương Hành Chu nhanh chóng tách ra khỏi Lục Kiến Xuyên.
Lục Hòa Âm đỏ mặt thò đầu ra từ cửa sau, ánh mắt sáng rực nhìn hai người bọn họ: "Anh hai, kỹ năng hôn của anh thật lợi hại, cách một hành lang mà em vẫn nghe được tiếng hai người hôn đấy."
Lục Kiến Xuyên: "......"
Phương Hành Chu lau miệng một cách bình thản: "Chào em."
"Chào anh! Chu ca, mọi người đang đợi anh đấy, mau tới, hôm nay có tin vui muốn tuyên bố đó."
Thúc giục xong, cô nhanh chóng rút lui, không làm bóng đèn nữa, để lại hai người bọn họ ở bãi đỗ xe. Lục Kiến Xuyên nhìn về phía Phương Hành Chu mà anh đã không thấy suốt một ngày, gương mặt đầy vẻ tươi cười, thò qua còn muốn ôn tồn một hồi, nhưng ngay khi anh lại gần, vẻ mặt anh cứng đờ lại.
Anh nhìn chằm chằm vợ yêu, giật giật cái mũi, nhạy bén nheo mắt.
"... Mùi vị xa lạ." Anh chậm rãi nói với thanh âm khác hẳn giọng vừa rồi.
Vẻ mặt này, làm Phương Hành Chu lập tức liên tưởng đến thú hoang nguy hiểm.
Rõ ràng cậu đang bị chất vấn, nhưng Phương Hành Chu lại nhìn anh đến thất thần.
Từng câu từng câu Lý Toàn nói chuyện với cậu vang lên bên tai, hắn không chịu miêu tả bản thể của Lục Kiến Xuyên, lại dùng từ thần minh để hình dung Lục Kiến Xuyên... Rốt cuộc là quái vật như thế nào mới có thể được gọi là thần minh?
Nếu cậu chọc giận nai con, anh có mất khống chế mà bại lộ bản thể của mình không, sau đó mở ra cái miệng đầy răng nanh, nuốt cậu vào trong bụng rồi tiêu hóa cậu thành một bãi chất dinh dưỡng?
Suy nghĩ về trò đùa dại này chợt lóe qua, Phương Hành Chu hít sâu một hơi, kiềm chế tâm tư đang ngo ngoe rục rịch: "Mùi gì?"
Ánh mắt của Lục Kiến Xuyên chặt chẽ khóa lên người cậu, nhìn cậu từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, cẩn thận đánh giá, trong mắt loáng thoáng hiện lên sắc đỏ.
Thanh âm phát ra từ trong cổ họng anh càng ngày càng cổ quái, quỷ dị lại nhẹ nhàng quanh quẩn trong tầng hầm, giống như quỷ ngữ trong phim điện ảnh kinh dị:
"... Sữa tắm xa lạ... dầu gội..." Anh hơi ngừng lại, cánh mũi lại giật giật, "Mùi hương khó nghe... thuốc khử trùng... khách sạn... cà phê... lòng đỏ trứng... sandwich..."
Ánh mắt anh dừng lại ở tay phải của Phương Hành Chu.
Trái tim Phương Hành Chu đập lỡ nửa nhịp, ý thức được mình đã xem thường khứu giác của Lục Kiến Xuyên, cậu muốn lặng lẽ giấu cái tay phải đã nắm tay với Lý Toàn vào trong túi.
Cậu vừa nhúc nhích một chút, đã bị Lục Kiến Xuyên nắm chặt tay.
Lục Kiến Xuyên cúi đầu, trực tiếp dán mũi lên lòng bàn tay cậu, chậm rãi ngửi từng tấc, ngửi từ lòng bàn tay đến mu bàn tay, ngửi đến mức lông tơ Phương Hành Chu dựng đứng, cậu dùng sức muốn rút tay ra.
Lục Kiến Xuyên nắm chặt tay cậu, cau mày, nhìn chằm chằm vào làn da tinh tế trong lòng bàn tay của cậu, chắc do cảm nhận được điều bất thường nhưng lại không thể xác nhận hơi thở xa lạ đó.
Phương Hành Chu nói: "... Nai con, bây giờ anh kỳ quái quá, không giống con người, em rất sợ hãi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!