Chương 41: Chăn nuôi

Nửa con heo không thể bỏ vào tủ lạnh, chỉ có thể treo lên ban công mát mẻ.

Trên đường về, Lục Kiến Xuyên vẫn rất có tinh thần, nhưng vừa đến nhà liền nhanh chóng kiệt sức. Khi Phương Hành Chu thay xong quần áo thì phát hiện anh đã ngủ quên trong bồn tắm, nước trong bồn tắm đã nguội từ lâu.

Cậu nhẹ nhàng đẩy tỉnh Lục Kiến Xuyên, kêu anh lên giường ngủ.

Lục Kiến Xuyên ngáp ngắn ngáp dài quấn khăn tắm, đôi mắt mơ màng không có tiêu cự, dùng đôi môi ẩm ướt hôn lên má Phương Hành Chu, nói một câu "Ngủ ngon" rồi nhắm mắt mộng du đi về phòng ngủ.

Chờ đến khi Phương Hành Chu rửa xong một thân mùi tanh của thịt thì Lục Kiến Xuyên đã ngủ say trên giường, tóc chỉ sấy khô một nửa, chăn cũng không đắp, lông mày hơi nhíu như đang mơ thấy điều gì không vui.

Phương Hành Chu lấy máy sấy, điều chỉnh nhiệt độ thấp nhất, kiên nhẫn sấy tóc cho Lục Kiến Xuyên.

Khi cậu sắp sấy xong thì thân thể người bên cạnh đột nhiên run rẩy một chút, như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, đầu chảy đầy mồ hôi lạnh bỗng trợn mắt nhìn chằm chằm vào Phương Hành Chu phía trên.

Hô hấp dồn dập bị che lấp dưới tiếng máy sấy, đồng tử Lục Kiến Xuyên co rút lại, lồng ngực phập phồng, si mê nhìn Phương Hành Chu vài giây, như chưa phân biệt được đây là giấc mộng hay hiện thực.

Phương Hành Chu vừa sấy tóc anh vừa hỏi: "Gặp ác mộng à?"

Lục Kiến Xuyên chậm rãi hít một hơi sâu, như vừa hạ quyết tâm gì, mỉm cười với Phương Hành Chu nhưng thần sắc có chút ảm đạm, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, bảo bối."

Đôi mắt đen trắng phân minh chậm rãi hòa làm một, biến thành màu đỏ tươi.

Phương Hành Chu sửng sốt.

Giữa tiếng máy sấy ong ong, cậu nhìn đôi mắt của Lục Kiến Xuyên dần dần mất đi dáng vẻ nhân loại, trái tim cậu đập kịch liệt, một dự cảm mãnh liệt ập đến.

Lục Kiến Xuyên đang chuẩn bị sửa đổi ký ức của cậu.

Nỗi sợ không thể kiềm chế xâm chiếm lý trí của cậu, không khí bốn phía dần dần trở nên ngột ngạt, nhiệt độ giảm nhanh, mùi hương thần bí trên người Lục Kiến Xuyên trở nên nồng đậm hơn, làm người ta liên tưởng đến loài hoa tử vong mọc trong địa ngục.

Các khớp xương của Phương Hành Chu gần như bị đông cứng, cậu nghe tiếng hàm răng mình va vào nhau, cậu thấy ảnh ngược quen thuộc trong tròng mắt đỏ tươi ấy.

Không...

Không thể...

Móng tay c*m v** lòng bàn tay, cơn đau ngắn ngủi k*ch th*ch não bộ của cậu. Phương Hành Chu đột ngột hít sâu một hơi, trong cơ thể bỗng nhiên bùng lên một sức mạnh kỳ lạ, thành công giúp cậu giơ tay lên, che khuất đôi mắt của Lục Kiến Xuyên.

Lục Kiến Xuyên: "?"

Anh không thể tin nổi mà hơi há mồm.

Chu Chu vậy mà có thể dễ dàng thoát khỏi sự kiểm soát của anh?

Là vì sức mạnh của anh bị trứng làm suy yếu sao? Hay là do Chu Chu đã bị ô nhiễm vào thời điểm nào đó mà anh không biết?

Tiếng máy sấy vẫn vang ong ong, thổi mồ hôi lạnh của Lục Kiến Xuyên thành mồ hôi nóng. Anh nắm lấy cổ tay lạnh ngắt của Phương Hành Chu, định kéo tay cậu ra nhưng bàn tay che mắt anh lại bất ngờ dùng lực, anh không thể lay chuyển.

Màu đỏ tươi trong mắt đã bị dọa lui, tròng mắt một lần nữa trở lại màu đen trắng rõ ràng. Lục Kiến Xuyên kinh ngạc chớp mắt trong bóng tối, dù nguyên nhân thất bại là cái gì thì anh cũng phải đối mặt một sự thật phiền phức:

Phương Hành Chu đã tận mắt chứng kiến một mặt phi nhân loại của anh.

Sắc mặt Lục Kiến Xuyên trắng bệch, môi run rẩy mấy lần nhưng lại không thể phát ra âm thanh.

Một khoảnh khắc giằng co ngắn ngủi lại dài dằng dặc.

Cuối cùng, Phương Hành Chu từ từ bỏ tay xuống, đối diện với đôi mắt đã trở lại bình thường của Lục Kiến Xuyên, cậu nở nụ cười có chút cứng đờ, cố gắng làm thanh âm của mình tự nhiên một chút: "Mắt anh bị sao vậy? Sao em thấy mắt anh có nhiều tơ máu đỏ quá."

Nói xong, cậu duỗi tay kiểm tra mắt Lục Kiến Xuyên, cố gắng kìm chế đầu ngón tay run rẩy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!