Ở bệnh viện vật lộn cả ngày, lại chiến đấu đến nửa đêm, Phương Hành Chu mệt đến mê man bất tỉnh.
Lục Kiến Xuyên tắm rửa xong bước ra, thấy cậu đang nằm trên giường với tư thế không thoải mái, chăn chỉ che được một nửa, phần lưng duyên dáng bị ánh đèn chiếu rọi mạ lên sắc vàng óng ả xinh đẹp.
Lục Kiến Xuyên mỉm cười, đá giày rơi xuống, chân trần đi đến bên mép giường, cúi người xuống, chầm chậm để sát lại... Rồi bắt đầu từ trán, như thú nhỏ mà lặng lẽ nhúc nhích cánh mũi, từng chút một ngửi mùi hương trên người người yêu.
Mùi dầu gội bạc hà mới đổi... Mùi sữa tắm vị cam quýt thoải mái thanh tân... Hơi ấm tỏa ra từ làn da, nhiệt độ cơ thể ấm áp tản ra... Mùi thuốc sát trùng nhạt nhòa bám trên người cậu vì họ đã ở bệnh viện suốt ngày... Và...
Và, sau một đêm nỗ lực, những gì còn sót lại chưa kịp rửa sạch trên người người yêu, khiến Lục Kiến Xuyên cùng phôi thai đồng thời nhiệt huyết sôi trào.
Bụng anh phình lên một tảng lớn, hôm nay phôi thai đã biểu diễn thành công trong bệnh viện, đến giờ vẫn cực kỳ phấn khích, điên cuồng quay cuồng trong cơ thể mẹ, muốn nếm thử một ngụm sữa tươi ngon lành mà nó chưa được thưởng thức tối nay. Lục Kiến Xuyên khẽ "Suỵt" một tiếng, thì thầm: "Đừng nghịch."
*Sữa tươi với trứng là máu tươi của Phương Hành Chu á
Nó không quan tâm, vẫn làm ầm ĩ dữ dội.
Mãi đến khi Lục Kiến Xuyên lặng yên không tiếng động trèo lên giường, chui vào trong chăn, ôm chặt người yêu đang ngủ say vào lòng. Phôi thai như hiểu ra điều gì, lập tức nằm im, sợ đánh thức cơ thể mẹ kia, bởi vậy mà mất đi một cơ hội tuyệt vời.
Săn mồi là bản năng của quái vật.
Dù nó chỉ là một phôi thai nhỏ chưa thành hình.
Lục Kiến Xuyên cười tươi hơn, dùng hơi thở của mình bao trùm hoàn toàn Phương Hành Chu, thân mật hôn lên đầu vai lạnh lẽo của cậu, rồi hưng phấn dò ra đầu lưỡi, l**m nhẹ theo từng đường vân da trên làn da tinh tế của cậu, như động vật họ mèo chải chuốt lông bạn lữ, l**m từ bả vai đến xương quai xanh, rồi l**m đến sau tai, nhấm nháp mùi hương máu phát ra từ sâu trong làn da, cho dù không được ăn máu tươi, những anh vẫn cảm thấy mình sắp say rồi, nhịn không được khẽ nheo mắt, đồng tử lặng lẽ dựng thẳng lên, biến thành màu nâu vàng quỷ dị.
Phương Hành Chu mệt đến mức chưa kịp tắm rửa.
Nhưng không sao, là một người chông tri kỷ đủ tư cách, Lục Kiến Xuyên đương nhiên không để vợ yêu phiền lòng vào những chuyện nhỏ này. Anh dùng lưỡi nhân loại l**m sạch mồ hôi trên má cậu, dưới chăn, anh lại dùng lưỡi xúc tu dọn sạch những chất lỏng còn lưu lạị, chậm rãi nhấm nháp, không nỡ lãng phí từng giọt chất lỏng ngon lành.
Người trong lòng ngực phát ra một tiếng rên.
Lục Kiến Xuyên lập tức nhẹ nhàng dỗ cậu: "Bảo bối, ngủ đi, anh chỉ đang giúp em lau người thôi."
Phương Hành Chu vô thức nắm lấy tóc anh, lẩm bẩm: "Đừng nghịch..."
Ngữ khí giống y hệt ngữ khí Lục Kiến Xuyên uy h**p phôi thai lúc nãy.
Quái vật nhỏ không nghe lời, quái vật lớn cũng vậy.
Lục Kiến Xuyên khẽ vuốt lưng cậu, liên tục gọi bên tai cậu, lúc thì gọi bảo bối, thân ái, vợ yêu, kể chuyện cổ tích ru ngủ cậu... nhưng xúc tu dưới chăn chẳng chịu lùi, thậm chí còn được đằng chân lên đằng đầu, tiến vào chỗ sâu hơn.
Quái vật nhỏ kích động không thôi, như một con dã thú vừa săn mồi thành công, say sưa nếm hương vị của các ba ba.
Quái vật lớn lại không dám phóng túng như thế, anh phải luôn bảo trì cảnh giác, gắt gao dõi theo vẻ mặt người yêu, thấy cậu hơi nhíu mày, anh liền nhanh tay hơn.
Quả nhiên, Phương Hành Chu rất nhanh đã không kiên nhẫn mà hé mắt.
Trước khi cậu mở to mắt, xúc tua như có dự cảm, biến mất không dấu vết.
"Ngủ ngon," Lục Kiến Xuyên hôn giữa mày cậu, "Mơ đẹp."
Phương Hành Chu mơ màng không định hướng được, mê mang nhìn Lục Kiến Xuyên vài giây, xác nhận cơ thể mình đã khô ráo sạch sẽ, cậu liền thay đổi tư thế, ôm lấy người yêu, đặt tay lên bụng anh.
"Ngủ ngon."
Cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
Lục Kiến Xuyên hạnh phúc đếm hô hấp của cậu, chờ đến khi cậu hoàn toàn ngủ say rồi mới lặng lẽ vươn tay, dùng lòng bàn tay xoa cái trán trơn bóng của cậu.
"Hôm nay chúng ta có một ngày vui vẻ," anh ghé sát vào vành tai người yêu, nhẹ nhàng nói, "Anh mặc đồ nữ, ngụy trang thành vợ của em, cùng em đến bệnh viện kiểm tra."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!