Chương 31: Tâm lý

Phương Hành Chu đặt lại cặp vào trong phòng khám, rồi dẫn Lục Kiến Xuyên đến nhà ăn.

Hôm nay thực đơn khá phong phú, cậu gọi mỗi món một phần, chiếm trọn một bàn ở góc, quét sạch tiền trong thẻ cơm.

Hai người ngồi đối diện nhau.

Dù biết Lục Kiến Xuyên đang ngồi trước mặt, Phương Hành Chu vẫn vừa ăn vừa gọi điện thoại dù biết người bên kia chắc chắn sẽ không tiếp nhận, cậu cau mày tỏ vẻ lo lắng, liên tục nhìn vào màn hình.

Điện thoại đổ chuông hơn mười phút mà không ai bắt máy, cuối cùng cậu buông điện thoại xuống, thở dài một cái.

Lục Kiến Xuyên không chớp mắt nhìn cậu.

"Anh đang gọi cho ai?" Anh biết rõ còn cố ý hỏi.

Phương Hành Chu đáp: "Cho vị hôn phu của tôi, muốn hỏi xem anh ấy đã ăn trưa chưa. Nhưng có lẽ vẫn còn giận... nên không nghe máy."

Khóe miệng Lục Kiến Xuyên khẽ nhếch, giả vờ là người ngoài cuộc mà chỉ trích cậu: "Chắc anh đã làm gì quá đáng nên mới khiến người ta giận dữ thế."

Phương Hành Chu mỉm cười, gắp cho anh một miếng cá: "Đúng là tôi đã hành động quá mức, tôi rất lo không biết tối nay có vào nhà thuận lợi được không. Tiểu Vương, theo cậu tôi nên làm gì để anh ấy hết giận?"

Lục Kiến Xuyên nhét miếng cá vào trong miệng.

Từ khi trở về bên Phương Hành Chu, cơn đói cồn cào trong bụng đã dịu đi, phôi thai cũng yên tĩnh hơn, không còn liều mạng quẫy đạp như sáng nay.

Anh nhai miếng thịt cá thật kỹ, coi mỗi lần nhai là một sự nhượng bộ với vợ, nhai ba bốn chục cái cho đến khi mọi cảm xúc đều tan biến, rồi mới gắp cho Phương Hành Chu một miếng thịt gà: "Tôi nghĩ vị hôn phu của thầy rất dễ dỗ, dù anh có làm gì quá đáng, anh ấy cũng không nỡ đuổi anh ra khỏi nhà đâu."

"Nhưng mà ---" Nói tới đây, anh chuyển giọng, "Có lẽ anh ấy sẽ nhốt anh trong phòng ngủ, từ nay về sau không cho anh ra ngoài nữa."

Khi nói những lời này, anh cúi mặt xuống nhìn chằm chằm bát cơm, như thể cậu vừa rồi chỉ là một câu đùa vu vơ.

Phương Hành Chu rất phối hợp bật cười.

Cậu nói: "Đúng là rất giống loại chuyện anh ấy sẽ làm. Nhưng tôi nghĩ... dù anh ấy có nhốt tôi lại, chưa đầy một tuần anh ấy sẽ mềm lòng mà thả tôi ra. Vị hôn phu của tôi có nhiều phẩm chất tốt: lương thiện, thuần khiết, chân thành, hơn nữa anh ấy yêu tôi rất nhiều. Dù có giận dữ nhất thời, anh ấy sẽ không thực sự làm tổn thương tôi."

Lục Kiến Xuyên nghe những lời này, ngẩn người nhìn chằm chằm bát cơm, tim anh đập thình thịch, môi đóng mở vài lần nhưng không nói được gì.

Phương Hành Chu hỏi: "Cậu nghĩ sao?"

"......"

Lục Kiến Xuyên lặng lẽ đếm hạt cơm, lỗ tai đỏ lên, không biết cố gắng mà bán đứng cảm xúc bây giờ của anh.

Giọng anh vô tình trở nên dịu dàng hơn: "Tôi không quen biết anh ấy, có lẽ là vậy."

Phương Hành Chu tự nhiê nói: "Ừm, có dịp tôi sẽ giới thiệu anh ấy với cậu, chắc hai người sẽ hợp nhau lắm. Ăn thêm đi, không đủ thì tôi gọi thêm."

Lục Kiến Xuyên gật đầu, tai đỏ bừng, rồi hỏi: "Có thể kể thêm về vị hôn phu của anh không? Tôi khá tò mò về anh ấy."

Phương Hành Chu biết anh đã hết giận rồi.

Cậu rèn sắt khi còn nóng, khen ngợi nửa kia của mình bằng giọng điệu bình tĩnh, kiên nhẫn mười phần, như lúc cậu giải thích cách dùng thuốc cho người bệnh nhân già kia, khiến Lục Kiến Xuyên ăn rất ngon miệng, xử lý hết cả bàn đồ ăn.

Thấy anh ăn ngon như vậy, Phương Hành Chu cuối cùng cũng cảm thấy đói, cậu ăn hết đồ trong bát của mình rồi cầm áo khoác đứng dậy: "Chiều nay tôi không có ca mổ, cậu cứ ngồi trong phòng khám với tôi, đừng đi loạn bên ngoài."

Lục Kiến Xuyên chỉ mong được dính lấy cậu 24/7, phòng ngừa cậu làm chuyện liều lĩnh, tất nhiên sẽ không phản đối, cùng cậu trở về phòng khám.

Tần Hồng Bác vừa nằm xuống chuẩn bị ngủ trưa, thấy Phương Hành Chu dẫn thực tập sinh vào liền ngạc nhiên: "Thầy Phương, không phải thầy có việc gấp phải về nhà sao?"

Phương Hành Chu lặng lẽ liếc Lục Kiến Xuyên một cái, người này dịch tầm mắt, giả vờ như không nghe thấy gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!