Chương 30: Tình yêu sâu sắc

Làm sao bây giờ?

Trong tình huống bình thường, tính tình Lục Kiến Xuyên cực kỳ tốt, những cảm xúc vụn vặt nhàm chán của xã hội loài người đối với anh mà nói chẳng có ý nghĩa gì, anh chỉ quan tâm mỗi Phương Hành Chu. Chỉ cần là chuyện liên quan đến Phương Hành Chu, anh luôn đáp ứng mọi nhu cầu của người yêu mà không hề do dự, cũng rất ít khi nổi giận.

Hai người ở bên nhau suốt mười năm, số lần cãi nhau có thể đếm trên một bàn tay mà còn thừa ngón tay. Phương Hành Chu cố nhớ lại rất lâu, ngoài lần nhiếp ảnh gia trong lễ tốt nghiệp đứng sai vị trí và lần đính hôn giả với Vương Phỉ ra, cậu chẳng nhớ nổi lần cãi nhau nào nữa.

Lục Kiến Xuyên nổi giận thật sự quá hiếm thấy, cậu cũng không có nhiều kinh nghiệm xử lý cơn giận của anh, chỉ đành bất lực đứng nhìn.

Không lâu sau, Lục Kiến Xuyên đã làm xong bữa sáng, bưng lên bàn, sắc mặt anh vẫn đen như mực, ôm lấy con dao không nói lời nào mà đi lên lầu hai.

Phương Hành Chu bất lực gọi theo: "Nai con, chúng ta nói chuyện đi, em thật sự xin lỗi vì sáng nay đã làm anh sợ..."

Lục Kiến Xuyên khựng lại một chút, nhưng anh không thèm để ý vợ yêu đang yếu thế, giả vờ như không nghe thấy, nổi giận đùng đùng mà quay về phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.

Phương Hành Chu: "..."

Làm sao bây giờ? Cậu có chút mờ mịt.

Sắp muộn giờ đi làm rồi, cậu không ăn sáng mà đi lên lầu hai, khẽ đẩy một khe cửa, thấy Lục Kiến Xuyên đang ngồi trên mặt đất, cầm đá mài dao mài lưỡi dao từng nhát một.

Cậu lại gọi: "Lục Kiến Xuyên."

Lục Kiến Xuyên chỉ cho cậu một cái lưng.

Phương Hành Chu thở dài, cuối cùng nói: "Một lát nữa anh nhớ ăn sáng." Rồi khép cửa phòng ngủ lại.

Thân là bác sĩ, cậu không thể tùy tiện xin nghỉ, cậu chỉ có thể mở camera trong nhà ra, di chuyển góc quay hướng về phía cửa phòng ngủ để tiện theo dõi Lục Kiến Xuyên trong khi cậu đi làm, rồi thay đồ ra khỏi nhà.

Có lẽ để cả hai bình tĩnh lại cũng tốt.

Kể cả bản thân cậu... cũng cần bình tĩnh lại, tìm hiểu xem đầu óc mình rốt cuộc có vấn đề gì.

Cửa chính khép nhẹ, tiếng động cơ từ gara vọng lại, dần xa rồi mất hút.

Động tác Lục Kiến Xuyên chậm dần, cuối cùng anh trực tiếp quăng dụng cụ mài dao đi, bước ra ngoài phòng ngủ, chỉ thấy phòng khách trống trơn và bữa sáng trên bàn còn nguyên.

Mặt anh càng lạnh, nhìn chằm chằm đĩa thức ăn một hồi lâu, rồi chậm rãi đặt tay lên bụng.

Sáng nay, không chỉ anh bị dọa, mà cả phôi thai trong bụng cũng vậy.

Sau cơn hoảng loạn, Phương Hành Chu lại nhanh chóng rời đi, như thường ngày mà lái xe mười mấy cây số đến bệnh viện làm việc. Không ngoài dự đoán, phôi thai trong bụng bắt đầu làm ầm ĩ nghiêng trời lệch đất, như muốn hòa tan lục phủ ngũ tạng của anh, thiếu chút nữa đã ăn mòn ra một lỗ lớn trên bụng anh.

Bụng đau, tim đau, đầu cũng đau.

Đủ thứ cảm xúc hỗn độn biến anh hắn thành một mớ hỗn độn. Lục Kiến Xuyên khẽ nheo mắt, cảm nhận thứ cảm xúc phức tạp hiếm có này, những ý nghĩ vừa bị kìm nén lại ngo ngoe rục rịch.

Vẫn nên bắt em ấy về đi? Anh nghĩ.

Rồi lột bỏ lớp da người, cho cậu thấy xúc tu của anh, nói cho cậu biết

--- người bên gối cậu vẫn luôn là một con quái vật giả trang thành nhân loại, đứa bé trong bụng cũng là một quái vật nhỏ. Sau đó trói cậu vào giường... Ừm, tốt nhất là giấu hết quần áo của cậu, để cậu vĩnh viễn không ra khỏi phòng, không thể chạm vào bất cứ thứ gì có thể gây thương tích, chỉ được an toàn ở trong hang ổ của anh, ngày ngày được chất nhầy nuôi dưỡng, sống khỏe mạnh trường thọ...

Bắt cậu về... Bảo vệ cậu.

Lục Kiến Xuyên thè đầu lưỡi đỏ tươi ra, nhẹ nhàng l**m khóe miệng, chỉ nghĩ đến khả năng đó thôi mà anh đã kích động đến run rẩy.

Phôi thai trong bụng cũng hưng phấn theo cơ thể mẹ, dù nó không hiểu suy nghĩ của anh nhưng theo bản năng nó cũng cảm thấy chờ mong, khao khát cơ thể mẹ khác sẽ ở bên cạnh nó mãi mãi, không bao giờ rời xa.

Nó quẫy đạp khiến Lục Kiến Xuyên đói đến mức muốn tự tiêu hóa chính mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!