Chương 27: Chồng

Lục Kiến Xuyên muốn điên rồi.

Đôi mắt anh đỏ ngầu, không kiềm chế được mà nhét miếng bánh nướng thấm máu vào trong cổ họng, thậm chí còn luyến tiếc nhai nuốt, anh nuốt chửng một cách thô bạo. Sau đó, những xúc tu lộ ra từ cánh tay anh, l**m sạch từng giọt máu còn sót lại trên đĩa. Một bên là nỗi đau xót cực độ, một bên là niềm hạnh phúc cuồng nhiệt khi được bổ sung dinh dưỡng khiến toàn thân anh phát run.

Phôi thai trong bụng kích động không ngừng.

Hơn nửa tháng được nuôi dưỡng bằng máu thịt tươi, nhưng vẫn không thể sánh bằng miếng bánh nướng thấm máu từ cơ thể mẹ thứ hai này. Bụng Lục Kiến Xuyên nóng rực, phôi thai như muốn đâm thủng thành dạ dày anh, khao khát chui ra ngoài để trực tiếp tranh giành máu của cậu.

Lục Kiến Xuyên hít sâu một hơi, sắc mặt anh đỏ bừng, ngã vật ra ghế sô pha, ôm bụng một lúc lâu cũng không nhúc nhích.

Trong vài phút hấp thụ máu tươi này, đầu óc anh trống rỗng như vừa trải qua cơn c*c kh***.

Anh như trở về những ngày tháng còn trong bể cá, Phương Hành Chu còn nhỏ không hề phòng bị, ban đêm cậu thường ngủ với hai tay giơ về phía Lục Kiến Xuyên, phô bày cổ tay trắng nõn mỏng manh tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, như ác ma cố tình dụ dỗ để thiên thần sa ngã.

Anh thở gấp, l**m mép không ngừng, hồi tưởng lại hương vị ngọt ngào.

Khoảng hơn nửa tiếng sau.

Anh chìm đắm trong cảm giác đó, cho đến khi giọt máu cuối cùng được hấp thụ hết, cảm giác tội lỗi và hối hận ngập trời mới ập đến.

Nhận ra những gì mình vừa làm, biểu cảm Lục Kiến Xuyên đóng băng, chân tay bắt đầu lạnh ngắt, hoảng loạn nhìn về phía chiếc đĩa trống không.

Chiếc đĩa sạch bóng như vừa được rửa sạch, không còn chút dấu vết máu nào, đây là bằng chứng anh đã làm tổn thương người yêu.

Tim anh đập thình thịch, ảo não chống trán, đứng dậy đi quanh bàn ăn, bắt đầu điên cuồng lo lắng cho tình trạng thân thể của Phương Hành Chu, đoán xem cậu đã cắt vào đâu để chảy nhiều máu đến thế, nhiều đến mức thấm đẫm nguyên một miếng bánh.

Càng nghĩ, thân thể anh càng lạnh.

Người yêu ra ngoài vội vã như thế, có lẽ còn chưa kịp xử lý miệng vết thương cho kỹ càng, đến bệnh viện lại phải làm việc cả ngày với vết thương đó, nếu thân thể em ấy không chịu được thì sao bây giờ? Em ấy chỉ là một nhân loại yếu ớt, lại luôn... luôn thích tỏ ra mạnh mẽ như vậy!

Sắc mặt Lục Kiến Xuyên tối sầm, lo lắng đến mức không thể chờ thêm một giây.

Anh chắc là người chồng thất bại nhất thế giới... và là người cha vô dụng nhất.

Không thể bảo vệ người yêu, cũng không thể đút no đứa con của mình.

Cảm giác thất bại trào dâng trong lòng. Anh qua loa dọn bát đĩa rồi nhét vào máy rửa chén, sau đó anh đi vào phòng ngủ, chọn chiếc áo blouse trắng Phương Hành Chu thường mặc đi làm, sau đó anh điều chỉnh ngũ quan và dáng người của mình, anh che giấu thân hình cao lớn và gương mặt xuất chúng, hóa thân thành một bác sĩ trẻ tuổi tầm thường mới hơn hai mươi tuổi.

Anh cầm chìa khóa ra khỏi nhà.

Lục Kiến Xuyên đã quá quên với con đường từ nhà đến bệnh viện.

Không chỉ vậy, anh còn thuộc lòng bản đồ bệnh viện nơi Phương Hành Chu làm việc, thậm chí còn biết cả số lượng tử thi trong nhà xác.

Vì vậy, khi đến bệnh viện, Lục Kiến Xuyên dễ dàng bước vào khu khám bệnh, lên tầng sáu, đi vào phòng khám ngoại khoa, thuận lợi nhìn thấy Phương Hành Chu đang khám cho bệnh nhân.

Khi bắt gặp bóng người quen thuộc, cả anh và phôi thai trong bụng đều thở phào nhẹ nhõm.

Đồng tử sau cặp kính của Lục Kiến Xuyên xoay tròn, mũi anh nhạy cảm động đậy, bắt được mùi máu tươi còn vương lại trên người Phương Hành Chu, đến từ... bụng.

Trái tim vừa thả lỏng lập tức đập nhanh chóng.

Anh nóng lòng muốn kiểm tra vết thương của cậu, nhưng nơi này có đông đúc bệnh nhân qua lại. Phương Hành Chu rất nổi tiếng, vừa mới tới chỗ làm việc mà bên ngoài phòng khám đã có một hàng dài, có lẽ đến trước trưa cũng không khám xong.

Lục Kiến Xuyên thậm chí nghiêm túc cân nhắc xóa ký ức của mọi người, kể cả Phương Hành Chu.

Ý nghĩ vừa lóe lên, ai đó phía sau anh đã lên tiếng: "Ơ? Cậu là ai vậy? Sao tôi chưa từng thấy cậu trong khoa ngoại?"

Lục Kiến Xuyên quay đầu lại, thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng tương tự, cổ áo ghim thẻ tên "Bác sĩ thực tập Tần Hồng Bác".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!