Túi đồ bị tùy ý ném trên thảm, hai người ôm nhay ở trước cửa chính, hôn môi nồng cháy.
Đồ vật trong bụng Lục Kiến Xuyên vội vàng cử động một chút, muốn tỏ rõ sự tồn tại của mình. Phương Hành Chu mỉm cười, kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra một chút, rồi đặt tay lên bụng nhỏ của Lục Kiến Xuyên.
"Mới hơn hai tháng, sao con lại sinh động như vậy?" Cậu nói, "Bác sĩ khoa sinh sản nói với em là thai máy thường sẽ xuất hiện sau bốn tháng."
Lục Kiến Xuyên không hề hoảng loạn: "Vì cơ thể anh khỏe hơn phụ nữ mang thai bình thường, không khổ như họ, phụ nữ loài người quá vất vả."
Phương Hành Chu nghiêng đầu suy nghĩ hai giây, không biết vì sao, trong đầu cậu bỗng nảy ra một ý nghĩ, cậu vô thức buột miệng thốt ra: "... Có lẽ con đói bụng rồi."
Lục Kiến Xuyên gật đầu: "Rất có thể, nó vẫn luôn đói như một con heo con vậy."
Phương Hành Chu cười nói: "Để em nấu cơm, hôm nay em mua sườn dê tươi mới, có thể chiên giòn mà ăn."
Cậu thay dép, cùng Lục Kiến Xuyên xách túi đồ ăn vào phòng bếp, vừa đi vừa trò chuyện những thứ vặt vãnh.
Lục Kiến Xuyên thường xuyên quay đầu lại, lặng lẽ đánh giá vẻ mặt của người yêu, anh không chắc chắn cảm xúc điên cuồng sáng nay của người yêu đã thực sự bị loại bỏ chưa.
Anh có thể đùa giỡn tùy ý với bộ não bất kỳ nhân loại nào, nhưng đối với việc bóp méo ký ức của người bên gối là anh không chắc chắn.
Ví dụ như tối qua
--- cho dù anh đã mãnh liệt ám chỉ tinh thần cho Chu Chu, nhưng cậu vậy mà vẫn có thể bảo trì sự tỉnh táo một cách khác thường, cậu khác với những nhân loại mà anh đã gặp, cậu quá đặc biệt, kiên cường và cứng cỏi, không hề dao động cho dù đối mặt với quái vật đến từ duy độ khác.
Đây không phải là lần đầu tiên Lục Kiến Xuyên chịu thua trước mặt cậu, nhưng đây là lần đầu tiên bị hành vi điên cuồng của cậu làm cho chấn động, đến giờ anh vẫn còn sợ.
Cho nên, khi nghe Phương Hành Chu lơ đãng nhắc đến ký ức, anh đột nhiên rùng mình một cái.
Phương Hành Chu đi trước anh nửa bước, chậm rãi kể: "Không biết vì sao, hôm nay em đi làm cứ cảm thấy đầu óc mình trì độn, giống như quên mất chuyện gì đó rất quan trọng, bụng cũng ẩn ẩn đau, nhưng nơi đó không có vết thương nào. Còn có, lúc em ngủ trưa... hình như em đã mở thấy một cơn ác mộng, khi tỉnh lại, cả người em ướt đẫm mồ hôi... có lẽ em nên uống chút thuốc ngủ vào đêm nay."
Ngực Lục Kiến Xuyên căng chặt, tay chân nhanh chóng trở nên lạnh lẽo, giả vờ như không có chuyện gì mà miễn cưỡng cười nói: "Là do tối qua em không ngủ ngon à?"
Phương Hành Chu dừng lại trước tủ lạnh, nhìn về phía anh.
Cậu lắc đầu.
"Không hẳn..." Cậu nói, "Em nhớ tối qua em ngủ khá ngon."
Lục Kiến Xuyên đổ mồ hôi lạnh, không muốn để cậu tiếp tục nhớ lại, duỗi tay ôm lấy vai cậu, cứng đờ đổi đề tài: "Vậy đêm nay chúng ta ngủ sớm một chút nhé, bảo bối. Món sườn dê chien măng tây thế nào? Nấu thêm canh nấm nữa?"
"Được, nấu thêm một đĩa thịt kho tàu," Phương Hành Chu ngừng đề tài, lấy đồ ăn ra, "Anh vo gạo đi."
Lục Kiến Xuyên lập tức làm theo, hai tay thuần thục vo gạo, lặng lẽ vươn một xúc tua nhỏ lau mồ hôi lạnh trên trán.
"Đinh", nối cơm điện báo hiệu đang trong quá trình nấu.
Anh thở phào một hơi, lau khô tay rồi quay đầu lại, định nói cho Chu Chu là anh đã đặt cơm xong rồi, rồi anh sững người tại chỗ.
Chết rồi!
Giữa trưa hôm nay, anh đã ăn hết toàn bộ đồ trong tủ lạnh, vốn dĩ định mua nguyên liệu nấu ăn tương đồng để bổ sung vào, nhưng vì chuyến đi tới chuồng heo mà hoàn toàn quên mất...
Phương Hành Chu khiếp sợ đứng trước tủ lạnh, nhìn ngăn đông và ngăn mát sạch sẽ như bị trộm cướp đột nhập, đồng tử cậu co rút lại, dưới ánh đèn, sắc mặt của cậu tái đi như màu tủ lạnh.
"Nai con..." cậu chần chờ quay đầu lại, "Anh... ăn hết đồ trong này rồi sao? Chỉ trong một ngày?"
Lục Kiến Xuyên: "..."
Anh dựa lên bàn bếp, không dám nhìn thẳng vào mắt Phương Hành Chu, ho nhẹ một tiếng, như người chồng bị vợ bắt quả tang, không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!