Chương 24: Tưởng niệm

Sau bữa sáng, Lục Kiến Xuyên đưa Phương Hành Chu ra cửa.

Hai người thân mật ôm nhau chào tạm biệt. Phương Hành Chu không nhắc gì đến chuyện kiểm tra sức khỏe nữa, chỉ dặn dò anh ở nhà đừng vận động mạnh, trưa đừng ăn cơm ngoài, tối nếu đói thì cứ ăn trước đừng đợi cậu.

Bọn họ như đã trở lại cuộc sống bình thường, điểm duy nhất khác là giờ trong bụng anh đã có thêm một sinh linh bé nhỏ.

Lục Kiến Xuyên mỉm cười nhìn theo chiếc xe của người yêu rời khỏi gara, đợi đến khi đèn hậu trên xe ô tô khuất sau góc phố, nụ cười ngụy trang trên mặt anh mới chậm rãi biến mất. Anh đặt tay lên bụng, quay vào bếp.

Anh dừng chân trước bệ bếp, âm trầm nhìn chằm chằm những viên gạch men sứ trắng tinh.

Mùi máu tươi...

Mùi máu tươi không thể tan biến, tươi ngon đến cực điểm, anh không thể cưỡng lại được...

Khứu giác liên tục bị k*ch th*ch, thứ trong bụng cũng bắt đầu kích động không thôi. Sáng nay anh đã ăn một tô mì thịt bò lớn, nhưng giờ đây, dạ dày của anh co thắt từng cơn, cơn đói chưa từng có xé nát lý trí anh.

Đói quá.

Muốn ăn...

Muốn...

Anh hít sâu một hơi, cố ghi nhớ mùi hương ngọt ngào còn vương lại, ngón tay anh run nhẹ, nhịn không được mà l**m môi dưới lạnh ngắt.

Đầu óc anh ngừng tự hỏi, chỉ còn lại hình ảnh vết sẹo Phương Hành Chu cho anh xem sáng nay. Miệng vết thương thật dài được khâu lại một cách hoàn hảo, nhưng vẫn hơi rỉ máu ra ngoài, thậm chí khi cậu cúi người, những giọt máu sền sệt còn chảy xuống từ miệng vết thương, lấp đầy lỗ rốn.

Nước bọt trào ra không thể kiểm soát được, anh nhắm mắt lại, cố làm mình bình tĩnh, nhưng hiệu quả không lớn.

Anh thậm chí nhớ lại một đoạn ký ức từ xa xưa.

Khi anh còn ngây thơ mờ mịt bị Phương Hành Chu còn nhỏ nuôi trên đầu giường, anh luôn thích đợi đến khi "chủ nhân" ngủ say rồi yên lặng bò ra khỏi bể cá, mấp máy trèo lên cơ thể nhỏ bé của Phương Hành Chu, l**m láp làn da ấm áp của cậu, hưởng thụ nhiệt độ cơ thể của cậu, hưng phấn cắn đứt mạch máu của cậu, hút lấy thứ chất lỏng đỏ tươi ngon lành bên trong.

Chờ đến khi anh ăn no nê, anh cẩn thận chữa lành miệng vết thương của cậu, rồi lặng lẽ trở về bể cá, tiếp tục giả vờ làm một thú cưng ngoan ngoãn.

Lúc đó, anh không biết nhân loại bị mất quá nhiều máu sẽ khiến con người bị suy kiệt.

Phương Hành Chu nhanh chóng gầy đi, suy yếu, đến mức không thể rời khỏi giường. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời dài dằng dặc, Lục Kiến Xuyên nếm trải tư vị sợ hãi, lần đầu tiên anh biết

--- con người yếu đuối hơn tưởng tượng của anh, chỉ mất một ít máu cũng có thể chết.

Nỗi sợ đó khắc sâu vào ý thức anh, kìm hãm h*m m**n với máu của Phương Hành Chu.

20 năm qua, anh chưa bao giờ phạm phải sai lầm này.

Nhưng bây giờ, phôi thai trong bụng anh đang phá vỡ sự cân bằng, dùng cơn đói điên cuồng của nó làm ảnh hưởng đến cơ thể mẹ, để nó được nếm thử máu Phương Hành Chu.

Móng tay của Lục Kiến Xuyên đâm sâu vào lòng bàn tay, anh chậm rãi thở dài, xoay người rời khỏi phòng bếp, lấy thuốc khử trùng và khăn lau từ phòng công cụ.

Anh dùng lượng lớn thuốc khử trùng để rửa sạch vết máu, chà đi chà lại, làm việc cật lực nguyên cả buổi sáng để đảm bảo không còn bất kỳ tế bào máu nào sót lại.

12 giờ, Phương Hành Chu gọi điện hỏi thăm anh, anh cầm điện thoại, đứng giữa căn bếp sạch bóng, hít sâu một lần, trong mũi chỉ còn mùi thuốc khử trùng khó chịu.

Dù đội điều tra giỏi nhất thế giới đến đây, cũng không thể tìm thấy dấu vết máu nào

--- anh tự hào nghĩ.

Lục Kiến Xuyên nhếch mép, bởi vì đói khát nên sắc mặt anh hơi trắng bệch, nhưng khi nhận điện thoại, giọng anh vẫn rất vững vàng, ôn nhu nói: "Ca phẩu thuật buổi sáng của em kết thúc rồi?"

"Xong rồi," Phương Hành Chu đáp, "Anh ăn trưa chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!