Chương 23: Sinh mệnh mới

*Damn, tự dưng chương này dài hơn 10.000 chữ, dài gấp ba lần chương bình thường

Đồng tử bố Lục co chặt, ông vẫn duy trì động tác nâng chén chuẩn bị uống rượu, gần như không thể khống chế biểu tình.

Mẹ Lục kinh ngạc đến mức không thể khép cằm, môi bà khẽ động, vài lần muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng không thể nói một chữ nào, chỉ trợn to mắt nhìn cái bụng phẳng lì của Lục Kiến Xuyên.

Lục Đồng Cảnh có chút mê mang, anh nhìn Lục Kiến Xuyên rồi lại nhìn Phương Hành Chu, như không thể hiểu được lời anh nói. Chỉ có Lục Hòa Âm cười rộ lên, trêu ghẹo: "Anh hai, anh nói gì vậy? Em sắp bị anh hù chết luôn rồi, trò đùa nhạt nhẽo quá."

Nhưng chờ cô cười xong, bàn ăn vẫn chìm trong bầu không khí yên tĩnh, không ai tiếp lời cô.

Lục Hòa Âm có chút ngượng ngùng, cô hoang mang nhìn bố mẹ mình, phát hiện vẻ mặt của bọn họ lại rất nghiêm túc, như coi chuyện cười của Lục Kiến Xuyên là thật.

Lục Hòa Âm: "Không phải đâu... mọi người đều nghiêm túc như vậy làm gì."

Yên tĩnh.

Một lát sau, Phương Hành Chu lấy lại tinh thần từ cơn hoảng hốt, rõ ràng Lục Kiến Xuyên không hề đùa, bàn tay cậu đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, nắm chặt tay phải của Lục Kiến Xuyên đến mức để lại một vết đỏ rõ ràng.

Cậu hít sâu một hơi, cười với Lục Hòa Âm, thanh âm cậu có chút mất tự nhiên, hòa giải: "Đúng là rất nhạt nhẽo, gần đây anh ấy thường thích nói mấy câu đùa kiểu đó."

Lục Đồng Cảnh cũng phản ứng lại: "Tiểu Xuyên đã học cách nói đùa từ khi nào thế? Thời tiết đã đủ lạnh rồi, nói mấy câu đùa lạnh lẽo thế này, đồ ăn cũng đông lạnh luôn đó."

Lục Kiến Xuyên chỉ cười.

Anh tới gần một chút, ôm eo Phương Hành Chu, nói bên tai cậu: "Bảo bối, anh không nói đùa."

Thân thể Phương Hành Chu căng thẳng, đồng tử xoay chuyển, ánh mắt chậm rãi dừng trên người anh.

"... Cái gì?"

"Anh không nói đùa," Anh lặp lại một lần, "Cũng không bị tinh thần phân liệt, không bị chứng vọng tưởng, cũng không làm điều gì phi pháp. Anh mang theo một sinh mệnh mới, là sinh mệnh hàng thật giá thật, ở trong bụng anh."

"......"

Khi Lục Kiến Xuyên nói những điều không thể tưởng tượng kia, vẻ mặt anh lại quá nghiêm túc, nghiêm túc đến mức cảm nhiễm tới mọi người trên bàn cơm, cho nên bầu không khí một lần nữa rơi vào tĩnh lặng. Lúc này, thậm chí cả Lục Hòa Âm cũng ngây ngẩn, nghi hoặc nhìn về phía bụng anh hai mình, biểu tình của cô có chút buồn cười, không biết là đang hoài nghi chính mình hay hoài nghi thế giới.

Phương Hành Chu quay đầu, không thể tin nổi mà nhìn vào mắt Lục Kiến Xuyên.

Đôi mắt Lục Kiến Xuyên nói cho cậu, anh đang thật sự nghiêm túc, trịnh trọng thông báo với việc anh mang thai.

Môi Phương Hành Chu giật giật, hồi lâu sau mới tìm lại được cách nói chuyện, ngữ khí của cậu ôn hòa, kiên nhẫn nói: "Anh là một người đàn ông, không có kết cấu sinh lý này."

Lục Kiến Xuyên gật đầu.

"Giữa chúng ta..." Phương Hành Chu nói đến đây thì tạm dừng một lúc, không có nói thẳng, "Anh không thể mang thai."

"Anh có chứng vọng tưởng hay không thì cần đến bệnh viện để chuyên gia kiểm tra, người bệnh thường rất khó tự phát hiện." Cậu nhẹ nhàng nói, "Nai con, chỉ là gần đây áp lực của anh quá lớn, ngày mai để em đi cùng anh đi kiểm tra."

Lục Kiến Xuyên không gật đầu hùa theo như trước, anh cười đến hai mắt cong như trăng lưỡi liềm, giống như một con hồ ly đắc ý.

Anh buông tay rồi ôm lấy Phương Hành Chu, cúi người lấy một bản báo cáo từ trong túi ra, đưa cho người bên cạnh: "Vợ yêu, em khám bệnh lâu lắm rồi, xem nhẹ tiến bộ khoa học kỹ thuật của nhân loại. Anh đương nhiên cũng có thể mang thai, không chỉ mang thai

--- bất cứ chuyện gì giữa chúng ta đều có thể xảy ra, bởi vì anh sẽ vô điều kiện thỏa mãn mọi nguyện vọng của em."

Đoạn bày tỏ dính nhớp buồn nôn này không gây nên nhiều xáo động trên bàn ăn.

Bầu không khí dần dần thoát ra khỏi lời đùa cười nhạt nhẽo của anh, mọi người chìm đắm trong tin tức như thiên thạch rơi xuống này. Tay mẹ Lục run rẩy cầm ly, uống một ngụm rượu mà đổ hơn nửa ra quần áo.

Phương Hành Chu cũng nhận ra điều bất thường, đặc biệt khi nhìn thấy con dấu đỏ quen thuộc trên trang đầu báo cáo, tim cậu đập thình thịch, bàn tay vốn ổn định có thể phẫu thuật cả ngày lại vô tình làm đổ chén.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!