Chủ nhật, Phương Hành Chu đổi ca với đồng nghiệp, đặc biệt dành cả ngày này ra.
Lục Kiến Xuyên đã hưng phấn không thôi từ sáng sớm. Khi trời vừa hửng sáng, Phương Hành Chu đã mơ màng cảm thấy bên gối trống vắng, cậu mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy Lục Kiến Xuyên vậy mà đã rời giường, đứng trước tủ quần áo đi tới đi lui, trên tay treo hơn chục chiếc cà vạt, trong bóng tối nhìn như quái vật xúc tua trong phim kinh dị.
Phương Hành Chu ngáp một cái, mơ hồ hỏi: "Sao anh dậy sớm thế?"
Lục Kiến Xuyên ném đống cà vạt sang một bên, cúi xuống hôn lên trán cậu, nói: "Tất nhiên là để chọn trang phục cho hai chúng ta mặc hôm nay. Em ngủ thêm chút đi, anh sẽ lo hết mọi thứ."
Phương Hành Chu: "......"
Cậu liếc nhìn đồng hồ, còn chưa tới 5 giờ sáng, trong khi bữa tiệc gia đình sẽ diễn ra lúc 6 giờ tối.
Phương Hành Chu kéo chăn trùm đầu mình, một lần nữa nhắm mắt lại.
Đến 9 giờ thì cậu mới thức dậy, Lục Kiến Xuyên không chỉ chọn xong trang phục, làm bữa sáng, mà còn dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, như thể chuẩn bị cho một ngày trọng đại.
Phương Hành Chu mặc bộ đồ đôi với anh, nhìn sàn nhà bóng loáng đến mức có thể soi gương, cậu hàm súc bình luận một câu: "Em còn tưởng hôm nay là Tết."
Lục Kiến Xuyên cười khẽ: "Hôm nay còn quan trọng hơn cả Tết. Chu Chu, em nhất định sẽ có một ngày khó quên."
Phương Hành Chu cũng mỉm cười theo: "Vì kinh hỉ mà anh chuẩn bị cho em à?"
"Đúng vậy, kinh hỉ," Lục Kiến Xuyên nắm tay cậu, cúi đầu hôn lên mu bàn tay cậu, "Anh đảm bảo, một trăm năm sau chúng ta vẫn sẽ nhớ lại từng chi tiết hạnh phúc hôm nay, thậm chí biến nó thành ngày kỷ niệm ---"
Ánh mắt Phương Hành Chu lóe lên một chút ý cười: "Vậy à..."
Chẳng lẽ anh đang định cầu hôn sao?
Dựa vào mức độ phấn khích của anh, xác suất khá cao. Nhưng Phương Hành Chu không định phá hỏng kế hoạch nhỏ của anh, giả vờ mong chờ kinh hỉ của anh, sau khi ăn xong, cậu đi cùng anh ra ngoài để chọn quà.
Hai đời Lục gia có năm người, trên đường đi, Lục Kiến Xuyên thao thao bất tuyệt giới thiệu từng thành viên gia đình mà trước giờ anh ít khi nhắc đến.
"Ba đã về hưu ba năm trước, công ty đã giao cho anh cả, một năm có hơn nửa thời gian đều đi du lịch khắp thế giới với mẹ, tháng trước mới về từ chuyến du lịch ở Nam Bán Cầu."
"Anh cả Lục Đồng Cảnh là người rất hiền hòa, hồi nhỏ anh ấy thường xuyên đánh nhau ở trường, rồi bị ba cầm gậy gộc đuổi đánh khắp vườn hoa. Lên cấp ba thì anh ấy chậm rãi trầm ổn lại, thành tích học tập xuất sắc, giờ quản lý công ty, khá bận nhưng không hề kiêu ngạo."
"Em gái Lục Hòa Âm vừa học xong thạc sĩ ở nước ngoài, lâu rồi anh cũng chưa gặp em ấy. Nghe nói càng ngày càng xinh đẹp, thay bạn trai như thay như áo. Hồi nhỏ em ấy bám anh lắm, không biết bây giờ em ấy thế nào rồi."
Phương Hành Chu an tĩnh lắng nghe.
Nghe Lục Kiến Xuyên kể chuyện gia đình là trải nghiệm kỳ lạ.
Hồi mới vào đại học, Phương Hành Chu từng nghĩ rằng anh là một đứa trẻ mồ côi, không cha không mẹ, không anh trai không em gái, chỉ lẻ loi một mình sống trên đời, giống như một tinh linh không cẩn thận xông nhầm vào xã hội loài người
--- thuần khiết, mỹ lệ, cô đơn, không thuộc về nơi này.
Sau này cậu mới biết, Lục Kiến Xuyên không chỉ có cha mẹ, hơn nữa còn xuất thân danh giá. Nhưng mười năm chung sống, Lục Kiến Xuyên hiếm khi về nhà, bình thường cũng ít khi nhắc đến gia đình, như thể mối quan hệ giữa anh và gia đình không mấy thân thiết.
Giờ nghe anh kể, có vẻ họ chẳng có mâu thuẫn gì ghê gớm.
Phương Hành Chu hỏi: "Anh đã nói với bác trai bác gái chuyện em sẽ về nhà cùng anh chưa?"
"Tất nhiên," Lục Kiến Xuyên cười, "Anh cả và em gái đều chưa lập gia đình, anh là người đầu tiên đưa người yêu về, bọn họ đều rất mong chờ."
"Ừm," Phương Hành Chu định nói gì rồi lại thôi, "Về chuyện anh từng đính hôn với con gái nhà họ Vương..."
"Đừng lo," Lục Kiến Xuyên nói, "Họ sẽ không nhắc đến."
Phương Hành Chu nhìn anh vài giây, gật gật đầu, duỗi tay nắm lấy tay anh........
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!