Chương 18: Săn bắt

Đêm đó, cậu lại mơ.

Vẫn là những xúc tu ấy, mấp máy trong bóng tối vô tận, quấn chặt lấy cậu từng lớp từng lớp, thuần thục xâm chiếm và kéo cậu vào vực sâu vô tận của d*c v*ng.

Nhưng hôm nay có điều khác lạ.

Giữa đám xúc tua uốn éo, dường như xuất hiện thêm một ánh mắt vô hình, ngây thơ mờ mịt mà nhìn chằm chằm vào cậu, không ngừng kêu đói khát như một con quỷ đáng thương sắp chết đói.

Không hiểu sao tim cậu bắt đầu đập nhanh không thôi, khi tỉnh dậy, cả người cậu ướt đẫm mồ hôi. Theo bản năng, cậu quay sang dựa vào người bên cạnh, rồi bị cánh tay quen thuộc kéo vào trong lòng ngực.

Lục Kiến Xuyên vẫn còn đang ngủ.

Anh hiếm khi dậy muộn hơn Phương Hành Chu, nhưng mấy ngày gần đây không hiểu sao lại thích ngủ hơn bình thường.

Ngực Phương Hành Chu vẫn phập phồng không ngừng, cậu dụi mặt vào vai Lục Kiến Xuyên, hít hà mùi hương quen thuộc trên người anh, mất một lúc mới lấy lại bình tĩnh sau cơn mộng xuân kh*ng b*.

Đồng hồ báo thức vẫn chưa reo, hôm nay cậu trực ca đêm nên giờ cậu có thể ngủ thêm chút nữa.

Phương Hành Chu duỗi tay sờ trán và bụng Lục Kiến Xuyên, nhiệt độ bình thường, không nóng bỏng một cách khó hiểu như hôm qua.

Sau khi yên tâm được một ít, cậu cố gạt những hình ảnh kỳ quái trong giấc mơ sang một bên, định ngủ lại.

Khi tỉnh dậy lần nữa, Lục Kiến Xuyên vậy mà vẫn còn say giấc.

Cậu không quấy rầy người bên gối, nhẹ nhàng rời giường, định vào phòng tắm rửa sạch một thân mồ hôi lạnh.

Vừa đặt chân xuống đất, cậu nhạy bén nghe thấy một vài tiếng động rất nhỏ, tê tê, như thể phát ra từ...

Phương Hành Chu đột nhiên dùng sức kéo ngăn tủ đầu giường, cầm kéo y tế ra, theo bản năng ném về phía tiếng động!

Âm thanh tê tê càng trở nên bén nhọn, cậu nhanh chóng đắp chăn cho người trên giường, rồi cầm lọ hoa làm vũ khí, quay đầu lại nhìn ---

Một con rắn lớn bằng một cánh tay bị đinh vào tường, miệng há rộng đến mức tận cùng, cái lưỡi đỏ ném loạn xạ, đuôi quật "bạch bạch" đến mức làm tường rung chuyển.

Kéo y tế không đủ sắc, con rắn đã sắp sửa giãy thoát. Phương Hành Chu tiến đến gần, ngay khi con rắn vùng vẫy thoát ra được, cậu nhanh chóng nắm lấy đầu nó.

Đuôi rắn lập tức gắt gao quấn chặt lấy cánh tay cậu, Phương Hành Chu ghì đầu rắn xuống, phòng ngừa nó phun nọc độc, tay kia cầm điện thoại trên tủ đầu giường, đi ra ngoài cửa, gọi đội cứu hộ.

Chỉ nửa phút sau, cậu kết thúc cuộc gọi, quay trở lại phòng ngủ, trong tay cầm một ly nước, như thể vừa xử lý xong một việc vặt.

Con rắn vẫn quấn trên tay phải cậu.

Lục Kiến Xuyên ngủ đến mơ mơ màng màng, đôi mắt anh nửa mở, không có tiêu cự: "Hành Chu... Sao em dậy sớm thế?"

Phương Hành Chu bình tĩnh đáp: "Anh ngủ tiếp đi."

"Ừm..." Lục Kiến Xuyên trở mình, cố gắng cảm giác muốn ngủ tiếp, xoay người ngồi dậy.

"Chào buổi sáng." Anh nhìn về phía Phương Hành Chu, chớp chớp mắt, "Em cầm gì trên tay thế? Bữa sáng hôm nay à?"

Phương Hành Chu liếc nhìn con rắn trên tay, nó tức đến mức kêu tê tê, cái đuôi siết chặt cánh tay cậu đến đỏ ửng, hiệu quả giống hệt xúc tua trong mơ.

Cậu bóp mạnh đầu rắn, nói: "Em nghĩ nó không thể thành bữa sáng của chúng ta, vì nó là động vật được bảo tồn cấp quốc gia."

Lục Kiến Xuyên chớp chớp mắt.

Sau đó, mắt anh mở to dần, cuối cùng cũng thấy rõ Phương Hành Chu đang cầm một con rắn độc hàng thật giá thật, vẫn đang tung tăng nhảy nhót.

Ngay khi nhận ra, hồn anh suýt bay đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!