Một dòng chữ tiếng Anh xinh đẹp từ từ hiện lên trên làn da ấy.
Phương Hành Chu dừng động tác, nhìn cái tên không thể bị xóa nhòa này, hơi hơi nheo mắt, nhìn như người uống say, màu đỏ ửng trên gương mặt cậu lan sang tai, rồi lan xuống xương quai xanh.
Lục Kiến Xuyên cũng vậy. Bọn họ nhìn dòng chữ ấy, hô hấp dồn dập, đầu óc nóng ran, chìm đắm trong kh*** c*m tột cùng mà đối phương mang lại
--- dù họ chưa làm gì, chỉ là nằm bên nhau.
"Thật đẹp..." Lục Kiến Xuyên nỉ non.
Phương Hành Chu mỉm cười, cậu hôn nhẹ lên vùng da nóng ấm bên cạnh hình xăm, rồi rời khỏi giường, chậm rì rì cởi bỏ đồ ngủ, phô bày phần cơ thể của mình cho Lục Kiến Xuyên.
Khi chiếc quần lụa rơi xuống thảm, tim Lục Kiến Xuyên đột nhiên đập mạnh vài cái, ánh mắt anh dán chặt vào bắp đùi Phương Hành Chu.
Trên làn da trắng nõn tinh tế như tơ lụa của cậu, không biết từ lúc nào đã khắc tên Lục Kiến Xuyên bằng tiếng Anh, bây giờ chỗ đó vẫn còn hơi ửng hồng, thậm chí vẫn còn hơi sưng.
Tim Lục Kiến Xuyên bắt đầu đập loạn xạ, dù không uống say nhưng men rượu nồng nặc lại vọt l*n đ*nh đầu anh, ánh mắt anh nhìn chằm chằm hình xăm của cậu, đôi môi hơi hé mở mà không nói gì.
Phương Hành Chu tháo mắt kính xuống, lộ ra đôi mắt xinh đẹp ẩn sau tròng kính, hàng mi vừa dài vừa cong như cánh bướm đậu trên mí mắt.
Cậu một lần nữa bò đến bên cạnh Lục Kiến Xuyên, cúi đầu như muốn hôn môi, khẽ hỏi: "Thích không?"
Lục Kiến Xuyên đối diện với ánh mắt táo bạo của cậu.
Máu trong cơ thể anh chảy nhanh hơn, bụng dưới đang dựng dục sinh mệnh mới bắt đầu nóng lên, não bộ nhanh chóng tiết chất khống chế kh*** c*m, mọi tế bào của anh đều lâm vào trạng thái hưng phấn tột độ.
Dù là cái đuôi vô hình của nhân loại hay đám xúc tua quái vật ẩn trong cơ thể, đều mất kiểm soát.
Lục Kiến Xuyên muốn phát điên, tình yêu quá điên cuồng khiến anh không biết phải làm sao. Có đôi khi anh nghi ngờ, Phương Hành Chu thật sự là nhân loại sao? Hay cậu là quái vật chuyên ngụy trang thành nhân loại đang dụ dỗ anh?
Nếu đây là cuộc săn mồi... Lục Kiến Xuyên cúi đầu, hôn lên làn da ấm áp được khắc tên mình..... thì anh đã bị ăn thịt sạch sẽ từ lâu, như "Kiến Chúa" vậy.
Nghĩ vậy, không hiểu sao anh lại cảm thấy hưng phấn, anh ngẩng đầu lên, vừa dùng hàm răng cắn bung khuy áo sơ mi của Phương Hành Chu, v**t v* khuôn mặt thanh tú của cậu, cố tìm manh mối về mặt nạ da người, muốn chứng minh người yêu cũng là quái vật như anh, sẽ như bọ ngựa cái, sau khi giao phối thì từng ngụm từng ngụm nuốt anh.
"Vợ yêu, anh thích lắm, thích đến phát điên rồi, làm sao bây giờ?" Anh hưng phấn nói, "Em còn đói không? Muốn nếm thử thịt của anh không?"
Phương Hành Chu: "... Hả?"
"Thật muốn bị em nuốt vào trong bụng," Lục Kiến Xuyên cắn mở xong cái cúc áo cuối cùng, bò lên ghé sát vào tai cậu, "Muốn bị dịch dạ dày của em tiêu hóa thành một bãi chất nhầy, thấm vào mạch máu của em, trở thành một phần cơ thể của em, vĩnh viễn không xa rời... Vậy chúng ta kết hôn nhé? Không có hôn nhân nào của loài người bền chặt hơn chúng ta..."
Phương Hành Chu nhịn không được mà cười, đáp lễ bằng cách hôn lên hình xăm của anh, đánh giá lời lẽ kỳ quặc của anh: "Nai con, anh thật đáng yêu."
Nghe thấy tiếng cười của cậu, bụng Lục Kiến Xuyên càng nóng hơn. Phôi thai trong cơ thể của anh điên cuồng hấp thụ tình yêu nồng nàn từ Phương Hành Chu, thân thể nhỏ bé mọc vô số xúc tua, đung đưa trong cơ thể Lục Kiến Xuyên.
Cơn đau dữ dội truyền đến từ trong bụng, anh giật mình căng thẳng, cơ thể anh theo bản năng chống cự điên cuồng, coi nó như vật ký sinh nguy hiểm nào đó, kích hoạt hệ thống miễn dịch, định tiêu diệt mối nguy ngay từ trong trứng nước.
Nhưng có lẽ do hôm nay đã hấp thụ quá nhiều năng lượng, nó rất ngoan cường, không hề hấn gì mà liên kết với cơ thể mẹ, xúc tua bám chặt vào máu thịt của anh.
Lục Kiến Xuyên toát mồ hôi lạnh, khóe miệng lại nở nụ cười hưởng thụ, ôm chặt người trong lòng hơn, cái xúc tua thong thả tiến tới, giọng khàn khàn: "Bảo bối, hôm nay anh là anh hùng nhân dân... Cho anh thêm cơm đi."
......
Một bữa ăn no nê dài dòng.
Phương Hành Chu bị vắt kiệt sức hai lần liên tục, mệt đến mức không cử động nổi ngón tay, đây là lần đầu cậu cảm thấy bình yên vào ban đêm sau một tháng, cậu dựa vào vòng tay ướt đẫm mồ hôi của người yêu, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mà không cần uống thuốc.
Đáng lẽ cậu nên mơ một giấc mơ đẹp, nhưng có lẽ do vận động quá kịch liệt trước khi đi ngủ, nên cậu mơ màng cảm thấy mình ngủ mơ suốt đêm, trong mơ, cậu vẫn điên cuồng dây dưa với Lục Kiến Xuyên, nhưng khác với lúc cậu tỉnh táo, khác ở chỗ... bộ phận nam tính nào đó biến mất, thay vào đó là xúc tua cứng rắn, linh hoạt, mãi không biết mệt...
Sau khi tỉnh dậy, cậu theo bản năng đưa tay sờ qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!