Lục Kiến Xuyên: "......"
Anh hối hận.
Quả nhiên nên nghe lời Viện Nghiên Cứu Dị Thường, không nên vội vàng nói về trứng. Đối với bất kỳ nhân loại nào, việc người yêu nam giới đột nhiên mang thai là tin tức cực sốc.
Anh cười gượng hai tiếng, để không bị vợ yêu coi là bệnh tâm thần, anh cắn nhẹ môi sửa lại lời nói: "Không cần đâu, anh cảm thấy bây giờ anh rất bình thường, trạng thái tinh thần cực kỳ ổn định."
Phương Hành Chu không chớp mắt nhìn chằm chằm anh.
Lục Kiến Xuyên bị nhìn đến toát mồ hôi, ôm chặt người trong lòng hơn một chút, nói: "Có đoạn thời gian anh thực sự rất muốn có con với em, cho nên mới viết mấy tờ bút ký đó, thậm chí đôi khi còn có ảo giác như mình đang mang thai......"
Phương Hành Chu: "Anh rất muốn có con?"
Lục Kiến Xuyên nói: "Ừm, theo lệ thường trong xã hội loài người, chúng ta đã đến tuổi kết hôn, một gia đình nhân loại hoàn chỉnh nên có một đứa con."
"Ai nói anh những điều này?" Phương Hành Chu hơi nhíu mày, "Nhà anh thúc giục anh kết hôn?"
Lục Kiến Xuyên: "...... À, không có. Anh đọc trong mấy cuốn sách......"
Phương Hành Chu: "Đừng đọc mấy cuốn sách lung tung rối loạn đó nữa."
Lục Kiến Xuyên lập tức gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Phương Hành Chu nói: "Em đã từng khám vài ca bệnh, người nam khi vợ mang thai thì bị ám ảnh tâm lý quá mức nên cũng xuất hiện triệu chứng nôn ói như mang thai. Thậm chí có vài người đồng tính nam vì quá muốn có con, luôn khẳng định mình đang mang thai, cuối cùng được chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng."
Lục Kiến Xuyên: "........."
Dù nghe không được thoải mái lắm, nhưng đây cũng là một cách giải thích không tồi. Anh đành tìm vui trong khổ mà chấp nhận lời giải thích này.
"Nếu muốn có con, có thể nói với em," Phương Hành Chu nhìn anh, rồi nói thêm, "Nhưng nếu
--- anh lừa em..."
Lục Kiến Xuyên vội ngắt lời: "Anh xăm tên em lên đùi mình được không? Ngày mai... Không, chiều nay anh đi liền."
Lục Kiến Xuyên muốn khóc, nhưng Phương Hành Chu lại rời khỏi lòng anh, ngồi lên chiếc ghế đối diện.
Anh thậm chí nghi ngờ vợ yêu nhớ rõ quá trình tối qua, như đang cố ý trả thù.
"Chu Chu..." Lục Kiến Xuyên thấy cậu không có ý định tiếp tục, anh nhịn không được mà vừa ăn sáng vừa nhìn chằm chằm gương mặt trắng nõn đối diện, anh cảm thấy vẫn thiếu gì đó, "Em... vẫn đang giận à? Hay để anh khắc tên của em lên mặt anh luôn?"
Phương Hành Chu không đáp, có vẻ cậu thấy nóng bức, kéo cổ áo ra một ít, để lộ những dấu cắn trên xương quai xanh.
Chỉ một động tác đó thôi... Lục Kiến Xuyên ngả người ra ghế, lim dim mắt thưởng thức "huân chương" anh đã để lại trên xương quai xanh mảnh khảnh tối qua, lồng ngực phập phồng không ngừng.
Phương Hành Chu như không thấy ánh mắt đó của anh, cúi xuống uống nốt ly sữa bò, rồi cầm dao nhỏ cắt miếng thịt nguội.
"Không cần ra tiệm xăm," cậu cắt thịt thành năm phần đều tăm tắp, "Em sẽ giúp anh, nai con."
Đây là lần đầu Phương Hành Chu gọi anh là "nai con" lúc cậu thanh tỉnh.
Lục Kiến Xuyên hơi sửng sốt, rồi đôi mắt anh sáng bừng lên, khóe miệng nhếch lên. Anh cầm lấy khăn giấy lau miệng, rồi cúi người cắn miếng thịt từ nĩa người yêu.
"Được," anh nhẹ giọng đáp, lồng ngực nóng lên, "Anh đã gấp không chờ nổi."
......
Buổi chiều, Lục Kiến Xuyên nằm dài trên sô pha, đầu tựa vào thành ghế, vẻ mặt lười nhác thanh thản, phô bài thân thể trước mặt người yêu, chờ cậu dùng làn da mình làm vải vẽ tranh, lưu lại dấu ấn riêng thuộc về cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!