Phương Hành Chu nhận ra mình không thể suy nghĩ một cách bình thường được.
Hoặc nói đúng hơn, có thứ gì đó đang ngăn cản cậu tỉnh táo phân tích vấn đề. Những lời giải thích của Lục Kiến Xuyên có quá nhiều lỗ hổng, ví dụ như
--- Tại sao làm con mồi mà lại phải tổ chức một hôn lễ giả? Một khi kế hoạch lộ ra, rất dễ gây khủng hoảng dư luận. Lại ví dụ như, Vương Phỉ chỉ là con gái một nhà buôn bình thường, cảnh sát đã xác định danh tính của cô, sao không bắt cô luôn? Và cả tờ giấy ghi chú cậu tìm thấy trong ngăn bàn
--- nó nên được giải thích như thế nào?
Lục Kiến Xuyên không giỏi nói dối, cậu có thể chỉ ra từng điểm vô lý, chất vấn từng chi tiết, đào sâu đến tận cùng sự thật.
Nhưng cậu không mở miệng nổi........ Thật thì sao? Giả thì sao?
Cậu không quan tâm đến vụ án mạng, không quan tâm đến cuộc hôn nhân giả, thậm chí cũng không quá để ý đến Vương Phỉ. Điều duy nhất cậu quan tâm là, Lục Kiến Xuyên có thực sự phản bội cậu không?
Cậu hít một hơi sâu, nhìn chằm chằm dấu tay trên cổ Lục Kiến Xuyên, một lát sau cậu rời mắt, ngồi dậy khỏi giường.
Đầu óc cậu choáng váng, cảm giác thất bại bủa vây quanh cậu, đây là một cảm xúc hiếm khi xuất hiện với cậu.
Lục Kiến Xuyên vẫn nằm ăn vạ trên giường, duỗi tay ôm lấy eo thon của cậu, anh kéo cậu sát lại, hôn lên đôi môi còn đầy dấu răng của cậu, rồi chôn mặt vào người cậu, hít sâu một hơi, ngửi mùi dịch nhầy quen thuộc còn vương vấn trên da thịt của cậu.
Giọng anh mềm như bông, thiếu tự tin: "Sao em không nói gì vậy? Em không có gì muốn hỏi anh sao? Cứ hỏi đi, anh sẽ nói hết sự thật cho em."
Phương Hành Chu tránh khỏi vòng tay của anh, lặng lẽ bước vào phòng tắm.
Lục Kiến Xuyên sững người.
Anh ngồi dậy theo, nhìn theo bóng lưng người yêu, sờ sờ lên vết sưng anh ngụy trang ở trên cổ, chớp chớp mắt bối rối.
Biểu hiện này... là tin hay không tin?
Lời giải thích vừa rồi quá sơ sài, anh đã chuẩn bị tinh thần để bị chất vấn, nhưng Phương Hành Chu lại im lặng không nói một lời. Là cho rằng lời giải thích không đầu không đuôi của anh là giả sao?
Nhưng cũng không hẳn.
Nếu thực sự không tin, có lẽ cậu đã đá anh xuống khỏi lầu hai.
Lục Kiến Xuyên xoa xoa tóc, lặng lẽ xuống giường, đi đến trước cửa phòng tắm, anh nghe thấy tiếng nước chảy ào ào bên trong, nhưng van nóng còn chưa mở, người bên trong đang tắm nước lạnh.
Giữa mùa đông giá rét này...
Lục Kiến Xuyên đau lòng, định mở cửa bước vào, nhưng lại phát hiện cửa phòng tắm đã bị khóa trái từ bên trong.
Trước giờ Phương Hành Chu chưa bao giờ khóa cửa.
Lục Kiến Xuyên thở dài một hơi, xoa đầu đến mức tóc rối bù, anh lại không dám xông vào, bèn đứng ở bên ngoài lo sợ nửa ngày, cuối cùng cầm điện thoại gọi Viện Nghiên Cứu Dị Thường để giúp anh giải quyết vấn đề.
Anh mở khung chat của Lý Toàn: "Cảnh sát Lý, còn thức không? Thân thể thế nào rồi?"
Sau vài lời xã giao, không đợi hắn trả lời, anh đã gấp không chờ nổi mà nói việc chính.
"Tôi đã nói theo lời cậu dặn rồi, nhưng Hành Chu vẫn không để ý đến tôi thì làm sao bây giờ? Là do tôi nói không đúng thời điểm sao?"
Một lát sau, bên kia hiện lên trạng thái "Đang nhập...".
Lục Kiến Xuyên kiên nhẫn chờ, cuối cùng nhận được một chuỗi tin nhắn dài.
Lý Toàn không lạnh lùng như lần đầu gặp mặt, mà nhiệt tình cho anh lời khuyên, giống nhưu hai người bạn tốt bình thường: "Việc đính hôn đã gây tổn thương quá lớn với bác sĩ Phương, hiện giờ cậu ấy đang không tin tưởng ngài, rất khó hàn gắn quan hệ giữa hai người ngay lập tức. Ngài cứ quan tâm cậu ấy một cách âm thầm, phần còn lại cứ để chúng tôi lo."
"Đúng rồi," Hắn bổ sung, "Nhớ đừng nói quá nhiều chi tiết, đề phòng cậu ấy phát hiện chỗ sai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!