Phương Hành Chu mơ một cơn ác mộng kinh hoàng.
Trong mơ, vô số xúc tu thân mật quấn chặt lấy thân thể cậu, giác hút mấp máy liên tục trên da thịt cậu, vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn ném cậu lên thiên đường, như một cỗ máy vĩnh viễn không biết mệt, đến khi vắt kiệt cậu thì mới chịu dừng lại.
Cậu liên tục cảm thấy mình sắp chết đuối, cố gắng giãy giụa tỉnh dậy nhưng dù làm thế nào cũng không thể thoát ra, nhiều lần bị đẩy đến bờ vực điên loạn bởi những cảm giác điên cuồng ấy, rồi lại bị những xúc tu xinh đẹp kia kéo về từ mép vực thẳm.
Suốt một đêm, chúng thỏa thuê hưởng thụ cậu, như những ác ma tàn nhẫn đội lốt thiên thần. Nhưng kỳ lạ thay, cậu vẫn cảm thấy chúng đẹp đến chói mắt, đẹp đến mức cậu không dám nhìn thẳng, đẹp như con "sứa" năm xưa đã dụ dỗ cậu.
Nhận thức này khiến cậu vừa đau đớn lại vừa nhịn không được mà đắm chìm trong những cảm xúc đó, cậu vẫn luôn không ngừng rơi nước mắt, trong mơ cậu đã quay lại 20 năm trước, lúc đó cậu ôm chiếc bình thủy tinh trống rỗng mà khóc rống trong tuyệt vọng ---
Nước mắt hòa cùng chất lỏng hòa vào nhau, khoảnh khắc ấy cậu tưởng mình sắp chết.
Mãi đến khi ánh sáng mặt trời chiếu vào mí mắt cậu, cậu mở mắt ra, phát hiện tầm nhìn của mình mơ hồ, gò má cậu ướt đẫm, thân thể cậu không biết vì sao mà vẫn điên cuồng run rẩy.
Có thứ gì đó ấm áp đang l**m láp những giọt nước mắt của cậu, giống xúc tu trong mơ nhưng lại có chút khác biệt.
Cậu dùng sức chớp mắt, rất nhanh, một khuôn mặt hoàn hảo không thể bắt bẻ hiện ra trước mắt cậu, đôi mắt như pha lê trong suốt đang chăm chú nhìn cậu.
Đồng tử Phương Hành Chu co rút lại, ý thức cậu mắc kẹt giữa mơ và thực, nhìn gương mặt ấy một lúc lâu vẫn chậm chạp không thể hoàn hồn.
"Chu Chu," giọng người trước mắt hơi khàn, mang theo vẻ thỏa mãn lười biếng, "Sao em lại khóc? Là đau ở đâu sao?"
Phương Hành Chu chớp mắt chậm rãi.
Khi ý thức cậu dần dần tỉnh táo, những ký ức khắc cốt minh tâm trong cơn ác mộng điên cuồng kia bắt đầu rút đi như thủy triều, chỉ còn lại một ký ức mơ hồ... giống như năm xưa khi "sứa" rời bỏ cậu.
Cậu liều mạng níu kéo, nỗ lực nhớ lại mọi ký ức liên quan đến những xúc tua vào đêm qua, cậu nghĩ đến mức trán đổ đầy mồ hôi nhưng vẫn không giữ lại được bất cứ ký ức gì.
Chỉ là một giấc mơ...
Một giấc mơ... hơi kỳ lạ.
Cuối cùng, trong đầu cậu chỉ còn một ký ức mờ nhạt.
Cậu mơ màng chớp mắt một chút, khẽ cử động thân thể, cậu phát hiện mình đang tr*n tr**ng, tay chân quấn quýt với người bên cạnh, nhiệt độ cơ thể của họ hòa vào nhau như không có gì có thể tách họ ra.
Ký ức cậu còn hỗn loạn, cậu theo bản năng quyến luyến hơi ấm này, khẽ mấp máy đôi môi khô ráo: "Em... có khóc sao?"
Lục Kiến Xuyên cúi xuống, dịu dàng hôn lên khóe mắt còn ẩm ướt của cậu, bàn tay tinh tế của anh v**t v* đường cong cơ thể của cậu, như đang thưởng thức hương vị đêm qua: "Ừ, bảo bối khóc đến mức làm anh đau lòng. Kể anh nghe lí do được không?"
Giọng Phương Hành Chu khàn đặc, mỗi từ cậu thốt ra đều đau sàn sạt: "Không biết, hình như... mơ thấy... sứa."
Vẻ mặt của Lục Kiến Xuyên thay đổi, khóe miệng cậu nhếch lên, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng cọ qua lông mi của cậu, rũ mắt hỏi: "Sứa?"
Phương Hành Chu: "Ừm."
Lục Kiến Xuyên ôm cậu sát hơn: "Nó trông thế nào? Có đẹp không? Em có thích không?"
"Rất đẹp," Phương Hành Chu trả lời không cần suy nghĩ, "Vô cùng đẹp, đẹp đến mức không thể diễn tả. Em đã từng rất thích nó, tiếc là... em đã đánh mất nó."
Hô hấp Lục Kiến Xuyên dồn dập hơn.
Ánh mắt anh nóng rực, từng tấc từng tấc đảo qua gương mặt ẩm ướt của người yêu, anh khẽ cúi đầu hỏi nhỏ: "Vì mơ thấy làm mất nó nên em mới khóc?"
Phương Hành Chu im lặng một lát: "Có lẽ vậy."
Lục Kiến Xuyên không nhịn được nữa, hung hăng cắn lấy môi người bên cạnh, dùng chiếc lưỡi vụng về hơn xúc tua rất nhiều ép vào hàm răng cậu, cuồng nhiệt xâm chiếm, hút lấy hơi nước trong khoang miệng ấm áp mềm mại.
Anh kéo tay Phương Hành Chu, đặt tay cậu lên bụng mình, âm thanh khàn đục nhưng tràn đầy hưng phấn: "Làm mất rồi thì không sao, chúng ta tạo một cái mới, giữ hình dáng 'sứa', khi nó nở ra rồi nuôi nó trên đầu giường, được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!