Chương 102: Phiên ngoại 7 - Tình yêu điên rồ 4

9.

Phương Hành Chu chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phát triển quan hệ với một người cùng giới mà cậu mới chỉ quen biết chưa đầy một tháng.

*Đã yêu nhau rồi thì xưng hô như lúc kết hôn nha, dù sao không chia tay được đâu :))

Mọi chuyện bắt đầu như một cuộc thăm dò lịch sự.

Lục Kiến Xuyên luôn vô tình để lộ sự quyến luyến với cậu, mỗi động tác đều quá mức thân mật. Chuyện này không liên quan gì đến việc anh trực tiếp theo đuổi, tiến triển cũng chậm chạp. Có lẽ vì anh sợ Phương Hành Chu sẽ phản kháng, hoặc có lẽ ôm ấp hôn hít mang lại kh*** c*m cho anh nhiều hơn bất kỳ hoạt động thể chất nào khác.

Anh như một con thú nhỏ, thích ngửi bằng mũi, thích nếm bằng môi lưỡi, thích áp tai vào ngực Phương Hành Chu đếm nhịp tim của cậu, r*n r* cho đến khi Phương Hành Chu không chịu nổi nữa. Cậu đá vào bụng Lục Kiến Xuyên, mồ hôi nhễ nhại, cau mày hỏi: "Anh có bị sao không?"

Ánh mắt Lục Kiến Xuyên sáng lên, dường như anh cuối cùng cũng được nhận mệnh lệnh.

Phương Hành Chu mơ hồ nhìn thấy một vệt sáng lóe lên, nhưng rèm cửa đã được kéo lại, xung quanh tối đen như mực. Khi cậu nhìn lại, bên trong chẳng có gì cả.

Tim cậu đập thình thịch. Cậu muốn nhìn kỹ hơn, nhưng Lục Kiến Xuyên đã lật cậu lại, ấn cậu vào lan can. Đầu cậu vô tình đập vào cột rèm, cậu lập tức được người phía sau che chở.

"Được rồi!" Lục Kiến Xuyên kiên quyết nói.

Anh run lên vì kích động, cắn vào vai Phương Hành Chu, lột bỏ hết vẻ ngượng ngùng giả tạo, nhanh chóng kéo cậu vào một vòng xoáy đáng sợ không có lối thoát.....

Thật kỳ lạ.

Mọi chuyện đều kỳ lạ từ đầu đến cuối.

Trong ký túc xá không có bất kỳ dụng cụ hỗ trợ nào, Phương Hành Chu đã chuẩn bị tâm lý rằng quyết định hấp tấp của mình sẽ phải trả giá đắt.

Nhưng trước khi mọi chuyện bắt đầu, cậu cảm nhận được một chất lỏng lạnh lẽo, dính nhớp, lạnh đến mức chắc chắn không phải là chất lỏng có nguồn gốc từ con người, trượt trên làn da cậu như vệt nước do một con rắn vừa bơi ra khỏi vực sâu để lại.

Sự hiểu biết lẫn nhau vốn đã được xác nhận giờ đây trở nên không chắc chắn.

Khi đâm vào cột rèm, Phương Hành Chu nhớ lại vết thương của tám ngày trước mà miên man suy nghĩ về thuốc men và cách điều trị.

Nhưng chẳng mấy chốc, tâm trí của cậu trở nên trống rỗng.

Dưới ảnh hưởng của chất lỏng mát lạnh, dính nhớp, cậu không hề cảm thấy đau đớn.

Kích thước khủng khiếp của nó đã thu nhỏ lại còn một nửa, thậm chí còn nhỏ hơn cả người bình thường, nhưng lại cực kỳ nhanh nhẹn, nhanh chóng chuyển hóa kiến thức lý thuyết thành ứng dụng thực tế. Sự nhanh nhẹn của nó khiến Phương Hành Chu phát điên.

Lục Kiến Xuyên không nói dối, anh quả thực đã nghiên cứu "phim tài liệu về con người" rất nghiêm túc và đạt được điểm tuyệt đối.

Những thanh sắt chống đỡ cọ xát vào mặt đất, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ. Phương Hành Chu nhanh chóng ướt đẫm mồ hôi, như thể vừa bị lôi lên khỏi mặt nước. Tầm nhìn của cậu mờ mịt, trong mắt chỉ còn lớp da người tuyệt đẹp, hư ảo trước mắt. Cậu cảm thấy mình như bị lôi vào hang ổ của một con thú dữ. Môi con thú đỏ như máu, đồng tử như rực lửa. Nó nhìn chằm chằm vào mặt cậu, như muốn nuốt chửng cậu từ đầu đến chân, tiêu hóa cậu thành một đống chất dinh dưỡng.

Cho đến khi có một tiếng "rầm" lớn, bọn họ đâm sầm vào hàng rào.

Thân trên của Phương Hành Chu lơ lửng giữa không trung một lúc rồi ngã xuống đất, nhưng cậu được một cánh tay đỡ lấy trước khi ngã xuống.

Tim cậu đập thình thịch, thân thể căng cứng, rồi cậu nghe thấy tiếng thở đều đều ngọt ngào của người trước mặt, giọng nói khàn khàn tràn đầy ý cười: "Bảo bối, anh suýt nữa thì chết rồi."

Phương Hành Chu cắn một miếng như một cách trả thù.

Lục Kiến Xuyên kéo cậu vào lòng, rời khỏi hàng rào đổ nát, đi đến bàn làm việc.

Bàn làm việc nằm bên cạnh cửa sổ, bên ngoài là ban công phủ đầy quần áo và một hồ nước nhân tạo tuyệt đẹp đang tắm mình trong ánh hoàng hôn.

Làn da nóng hổi của Phương Hành Chu áp vào kính, lạnh ngắt.

Cái chạm mát lạnh k*ch th*ch cậu, mang lại một khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi cho cậu. Cậu đột nhiên nhận ra kích thước của thứ đó đã một lần nữa thay đổi; nó đã lặng lẽ lớn dần lên mà cậu không hề hay biết, và bây giờ nó gần như đã bằng chính kích thước của tám ngày trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!