Chương 101: Phiên ngoại 6 - Tình yêu điên rồ 3

6.

Giường của Lục Kiến Xuyên cuối cùng cũng được lắp nệm và chăn.

Phương Hành Chu đi cùng anh đến siêu thị gần trường để mua đồ. Trong lúc mua sắm, bọn họ tình cờ gặp cố vấn học tập, người này mỉm cười nhìn hai người rồi khen ngợi Phương Hành Chu vì đã chăm sóc các sinh viên mới và đối xử thân thiện với các bạn học.

Sau khi mua xong, Lục Kiến Xuyên không biết phải làm gì nữa.

Anh không biết đồ mới cần phải được giặt trước khi sử dụng, cũng không biết cách trải ga giường hay đắp chăn. Anh giống như một con quái vật vừa mới tu luyện thành người, nhưng lại hoàn toàn phù hợp với hình tượng của một thiếu gia nhà giàu.

Phương Hành Chu dạy anh cách dọn giường, anh học rất nhanh, nhưng có vẻ không mấy hứng thú.

Sau khi nhét gối vào trong vỏ gối, Lục Kiến Xuyên giờ đã có một chiếc giường mềm mại, ấm áp, thoải mái, thoang thoảng mùi bột giặt. Nhưng nụ cười trên môi anh đã biến mất, lông mày anh rũ xuống, nhìn sang người bên cạnh, hỏi: "Chu Chu, tối qua anh tệ lắm sao?"

Phương Hành Chu quay đầu lại.

Ánh mắt của Lục Kiến Xuyên không còn lấp lánh nữa, có phần phần nặng nề.

"Hay là em không thích ngoại hình và vóc dáng của anh?" anh hỏi lại. "Em thích kiểu nào hơn? Cao hay thấp, khỏe hay gầy? Chúng ta cũng có thể dùng những phương pháp khác ngoài miệng và cổ họng. Tôi đã nghiên cứu phim tài liệu về con người và biết rất nhiều cách."

Anh nói về điều đó một cách bình thản, làm Phương Hành Chu không để ý đến cụm từ "phim tài liệu về con người".

Khi Lục Kiến Xuyên nói chuyện, sự chú ý của cậu hoàn toàn tập trung vào đôi môi của anh.

Một mớ ký ức hỗn độn không thể kiểm soát được mà tràn ngập trong tâm trí cậu. Cậu nhớ lại không gian chật hẹp đêm qua, bóng tối bao trùm lấy cậu sau khi rèm cửa được kéo lại, các giác quan của cậu được khuếch đại đến vô hạn. Cậu chạm vào làn da mịn màng của người bên cạnh, cơ bụng hoàn hảo, mùi hương kỳ lạ, rùng rợn, và đôi môi nóng bỏng, quyến rũ có thể khiến bất cứ ai phát điên...

Cậu không thể rời mắt khỏi đôi môi của Lục Kiến Xuyên; cảm giác đồi trụy từ đêm điên cuồng hôm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí cậu, cản trở suy nghĩ của cậu.

Lục Kiến Xuyên không nhận được câu trả lời từ cậu, vẻ mặt càng thêm thất vọng.

"... Hay là em không thích đàn ông?" anh hỏi trong tuyệt vọng.

Phương Hành Chu chậm rãi hít thở, cuối cùng cũng thoát khỏi vũng lầy ký ức, nhìn cái chăn mới như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

"Không," cậu trả lời, "đêm qua thật đáng nhớ."

Đôi môi đang mím chặt của Lục Kiến Xuyên lại nhanh chóng nhếch lên.

"Chúng ta có thể ngủ chung mỗi đêm để khỏi phải dọn giường," anh lập tức đề nghị. "Chăn không thể sưởi ấm anh, cho nên việc ngủ trên khung giường hay ngủ trên nệm cũng chẳng có gì khác nhau."

Phương Hành Chu: "Không được."

Lục Kiến Xuyên sửng sốt: "Tại sao?"

Phương Hành Chu nói: "Chỉ có quan hệ bạn cùng phòng hợp pháp mới không cần che giấu. Quan hệ của chúng ta là quan hệ bất chính, cho nên cần hai cái giường riêng để che đậy, tránh bị phát hiện quá sớm."

Lục Kiến Xuyên suy nghĩ hồi lâu vẫn không nghĩ thông. Vấn đề phức tạp như vậy, đối với một con quái vật vừa mới bước vào xã hội mà nói, thật sự quá khó hiểu.

Vì vậy, anh đã hỏi trực tiếp về điều mà anh quan tâm nhất.

"Anh vẫn có thể ngủ trên giường của em sao?" Anh nhìn chằm chằm vào Phương Hành Chu.

Phương Hành Chu nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi mỉm cười.

"Được thôi," cậu nói, "nhưng trước đó, chúng ta cần biết tình trạng sức khỏe của nhau. Điều đó không được đề cập trong các phim tài liệu về con người mà anh đã nghiên cứu sao?"

Lục Kiến Xuyên sửng sốt.

Người quản lý đặc biệt của anh đã tìm cho anh hàng trăm bài hướng dẫn về con người, anh đã coi từ đầu đến cuối, không bỏ sót một giây nào. Anh đã hiểu sâu sắc về sự đa dạng trong h*m m**n của con người, nhưng anh chưa bao giờ thấy bất kỳ giới thiệu nào về việc khám sức khỏe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!