Chương 1: Vợ

Ở nhà xác trong bệnh viện

Ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt chiếu lên những chiếc tủ đông, kim loại lạnh băng phản chiếu lại ánh sáng lạnh lẽo. Không gian tĩnh lặng đến mức Phương Hành Chu có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề vì mệt mỏi của mình, cùng tiếng nuốt nước bọt căng thẳng của nhân viên bên cạnh.

Trừ cái này ra, chỉ còn lại tiếng động truyền ra từ chiếc tủ đông trên cùng.

"Đùng... Đùng... Đùng..."

Nhân viên này là người mới, mặt hắn đã tái mét vì sợ hãi. Hai phút trước, hắn lao tới như bị ma đuổi, vừa lúc gặp Phương Hành Chu đang chuẩn bị rời đi, hắn liền ngã quỵ xuống đất, ôm chân bác sĩ Phương mà hét lên: "Xác chết... xác chết sống lại rồi!"

Hai phút sau, hắn bị Phương Hành Chu mặt lạnh như băng xách trở lại.

Nhân viên run như cầy sấy, chằm chằm nhìn vào ô tủ đông phía trên cùng, hắn phải bám vào ghế mới không ngã xuống, lắp bắp nói: "Anh... anh xem đi, là thật... tôi tôi không lừa anh... chúng ta nên... nên tránh xa một chút..."

Phương Hành Chu liếc nhìn đồng hồ

--- đã gần 10 giờ tối rồi.

Cậu vừa kết thúc một ca mổ dài, chỉ muốn lập tức về nhà tắm nước ấm rồi ngủ một giấc, chứ không phải ở lại nhà xác giải quyết chuyện "nháo quỷ" này.

Cậu đỡ người đồng nghiệp đang run rẩy lên, đeo găng tay vào, lạnh lùng nói: "Mai tôi sẽ báo với trưởng khoa, yêu cầu ông ấy một lần nữa huấn luyện lại cho cậu."

Đồng nghiệp: "... Cái gì?"

Phương Hành Chu: "Sau khi con người chết, quá trình phân hủy tạo ra khí bên trong cơ thể. Dưới điều kiện nhất định, khí thoát ra sẽ khiến thi thể cử động, đây là hiện tượng bình thường."

"Nhưng... nhưng..."

Nhân viên công tác ấp úng.

Hắn biết Phương Hành Chu nói đúng, canh ở nhà xác mấy ngày rồi, hắn cũng gặp qua đủ loại thi thể kì quái, nhưng không biết vì sao, đêm nay hắn cứ cảm thấy rờn rợn, nhưng có một đôi mắt vô hình đang nhìn chằm chằm nơi này từ hư không.

Trong lúc hắn lắp bắp, Phương Hành Chu đã kéo tủ đông ra.

Thanh trượt phát ra tiếng kêu răng rắc. Đồng nghiệp co rúm người, gắt gao nhìn chằm chằm vào khoảng tối kia, sợ hãi tột độ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, răng hắn đánh lập cập vài cái, sau đó hắn vừa lăn vừa bò mà xông ra khỏi nhà xác.

Phương Hành Chu: "......"

Cậu nhíu mày, không để ý đến người đồng nghiệp đã hỏng mất của mình, cùi đầu nhìn cái tủ đông vẫn luôn không ngừng phát ra tiếng động.

Bên trong là một khối thi thể nam mới mẻ, ngay khi cậu nhìn qua, gương mặt cứng đờ của tử thi nở một nụ cười quỷ dị lại tràn đầy nịnh nọt, như đang cười lấy lòng với cậu.

Máu còn đọng trên đầu ngón tay thi thể, vết bẩn trên quần áo tử thi hiện lên mấy chữ rõ ràng.

"Chờ em về nhà."

Phương Hành Chu cau mày sâu hơn, cậu nhéo phần giữa mày hơi đau nhức, nhắm mắt rồi mở lại.

--- Lần này, thi thể nam trong tủ đông hoàn toàn bình thường, không cười quỷ dị, không có dòng chữ máu, như thể mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo giác của cậu.

Quả nhiên là mình quá mệt mỏi rồi, cậu nghĩ như vậy

Xác nhận xong tình trạng thi thể, cậu chỉnh lại tư thế của tử thi, rồi đẩy mạnh tủ đông vào, tháo găng tay xuống, rời khỏi nhà xác.

Nhân viên trực đang ôm thùng rác ở cuối hành lang mà nôn thốc nôn tháo.

Cậu gọi điện cho ban chủ nhiệm, bảo ông an bài người thay ca cho cậu, trên đường tới làm việc, cậu chỉ kịp ăn hai miếng bánh mì, bây giờ đã đói đến mức tụt huyết áp, thi thể vừa rồi cũng không ảnh hưởng khát vọng đối với đồ ăn của cậu.

Cậu đặt đủ lượng cơm để hai người ăn, rồi tìm được xe của mình ở bãi đỗ xe tối tăm, duỗi tay kéo cửa xe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!