Ngày đêm đều có người canh giữ.
Hầu gia nói, đợi sóng gió qua đi, sẽ đưa bà ta đến gia miếu.
Dưới thành đăng cổ Phật, sống nốt quãng đời còn lại.
Trước khi rời đi, ta đến gặp bà ta.
Bà ta ngồi trong góc, lưng tựa vào tường, tóc tai rối bời, y phục rách rưới.
Thấy là ta, bà ta sững lại.
"Đến xem ta làm trò cười?"
Ta ngồi xổm trước mặt bà ta, nhìn thẳng vào mắt bà ta.
"Ngươi rõ ràng hận Hầu gia đến tận xương, hận nơi ăn thịt người này, vậy vì sao còn ép ta sinh con cho Thẩm Ngọc Thần? Vì sao phải nối dõi huyết mạch của hắn? Vì sao… lại đối xử với ta như vậy?"
Bà ta nhìn chằm chằm ta, rồi bỗng nhiên cười.
"Bởi vì ta hận ngươi."
Bà ta chống tay vào tường, từ từ đứng dậy.
"Ngươi biết lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi, ta đã nghĩ gì không? Ta nghĩ, giá như ngươi c.h.ế. t trong bụng ta thì tốt."
Giọng bà ta bắt đầu run rẩy.
"Đêm đó, đêm hắn đè ta xuống đất. Ta đã cầu xin, ta đã khóc, ta đã kêu, nhưng không ai đến cứu ta."
"Rồi sao? Rồi ta có ngươi. Có ngươi… cái chứng cứ sống."
Bà ta đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm ta, trong mắt lóe lên ánh điên loạn.
"Nếu ngươi c.h.ế.t, ta có thể coi như tất cả chưa từng xảy ra. Nhưng ngươi còn sống, ngươi lớn lên từng ngày, ngày càng giống hắn."
"Cho nên ta phải để ngươi cũng nếm thử, nếm thử cái cảm giác không thể trốn thoát, không ai cứu."
Tiếng cười của bà ta vang vọng trong căn phòng nhỏ.
Thật kỳ lạ.
Mười tháng m.á. u thịt hòa quyện, một sợi dây rốn nối liền sinh t.ử.
Người ta nói huyết mạch tương thân, là đạo lý trời không thể cắt đứt.
Nhưng ánh mắt bà ta nhìn ta, lại giống như nhìn một vết sẹo vĩnh viễn không lành.
Thì ra là vậy.
Thì ra ta chưa từng là "con gái" gì cả.
Ta là chứng cứ của sự nhục nhã của bà ta, là tội chứng bà ta không thể xóa bỏ, là cái bóng bà ta hận đến tận xương nhưng không thể thoát khỏi.
Chân tướng cứ thế phơi bày trước mắt.
Ta bỗng cảm thấy rất lạnh.
Bà ta hận ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!