Trong phòng không thắp đèn, đen đặc như mực.
Rất nhanh, trong bóng tối đã vang lên tiếng y phục cọ xát sột soạt, cùng những hơi thở dồn dập và lời thì thầm khiến người buồn nôn.
Theo kế hoạch của bọn họ, ta sẽ bị Vương Đại Lực "gieo giống", tỉnh lại cũng không biết là ai làm.
Liễu Uyển Thanh sẽ đến an ủi ta.
Nếu mang thai, sẽ cầu ta giữ lại "hậu" cho Thẩm Ngọc Thần, giấu đi chuyện hắn bị ta thiến.
Nếu không mang thai? Vậy thì làm lại vài lần nữa.
Một bàn tính thật đẹp.
Đáng tiếc.
Lúc này, ta đang ngồi xổm trong bụi cây dưới cửa sổ sau, nín thở chờ đợi.
Hơi thở của Vương Đại Lực ngày càng nặng nề.
Chính là lúc này, ta từ trong tay áo lấy ra một nắm "Lôi Mù Sương".
Mỗi viên nhỏ bằng móng tay, chạm đất là nổ, không lửa sinh khói, vốn là trò dùng để thoát thân của người trong giang hồ.
Đời trước hầu hạ Thẩm Ngọc Thần, hắn từng dùng thứ này ở trà lâu để trêu chọc ngự sử tuần thành.
Ta ném cả một hộp ra ngoài.
"Bùm—"
Tiếng nổ khẽ, ngay sau đó, khói dày cuồn cuộn bốc lên.
Một viên là để thoát thân.
Cả một hộp, chính là che trời lấp đất.
Khói càng lúc càng dày, sặc đến không mở nổi mắt, rất nhanh đã bao trùm toàn bộ phía trên từ đường, như một đám mây xám đè xuống, thế nào cũng không tan.
Ta lặng lẽ rời đi từ cửa sau, hòa vào yến tiệc ở tiền sảnh.
Chén tạc chén thù, khách chủ đều vui vẻ.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Rồi một tiếng thét vang lên…
"Không xong rồi! Từ đường cháy rồi!"
"Mau đến người! Dập lửa—"
Tiếng hét x. é to. ạc màn đêm.
Các khách khứa đồng loạt đứng dậy, nghi hoặc nhìn về phía từ đường.
Nơi đó, khói đen cuồn cuộn, gần như che kín nửa bầu trời.
Sắc mặt Hầu gia lập tức trở nên tái xanh.
Từ đường là nơi thờ phụng liệt tổ liệt tông, là thể diện của Hầu phủ, là gốc rễ của nhà họ Thẩm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!