Chương 8: (Vô Đề)

Nhưng tất cả đều vô ích.

Cảm giác bị người ta đ.â. m sau lưng, ta không muốn nếm lần thứ hai.

Cho nên, ta chỉ khẽ gật đầu, giả như không nhìn thấy ánh mắt mong đợi của chúng, rồi xoay người rời đi.

25

Cách ba năm ngày, ta lại phải ra cửa tiệm kiểm tra một lần.

Tuy sau đó đã mở thêm vài cửa hàng hàng ngoại, nhưng một là chúng ta là nơi cung ứng chính, hàng tốt nhất, quý nhất đều vào cửa tiệm của chúng ta trước.

Hai là vị trí của chúng ta cũng đẹp nhất.

Vì vậy, việc buôn bán của ta và Thôi phu nhân vẫn thịnh vượng nhất.

Chỉ là gần đây, chưởng quầy nói với ta, có lẽ vì để lộ tài lộc, nên dạo này thường có tiểu tặc lảng vảng.

Đồ bị mất thì không quá đáng giá.

Nhưng có lần bắt trộm, suýt nữa làm hai vị quý nữ hoảng sợ.

Cho nên trong tiệm đã tăng thêm nhân thủ tuần tra.

Ta nhắc việc này với Thôi phu nhân một lần.

Bà liền nói lại với Kỷ Thanh, bảo hắn thỉnh thoảng đến ngồi ở tiệm, hù dọa bọn đạo chích quanh đó.

Thỉnh thoảng ta gặp hắn, đều mời hắn dùng cơm uống trà.

Hôm ấy, ta vừa tới, Kỷ Thanh cũng đến.

Ta bảo Tố Tâm đi rót trà.

Nhưng gọi hai lần, nàng vẫn như không nghe thấy.

Nha đầu này mặt đầy vẻ nịnh nọt, chỉ đỏ mặt nhìn Kỷ Thanh.

Ta thuận theo ánh mắt nàng nhìn qu, Kỷ Thanh quả thực đang độ thanh xuân.

Không chỉ chân dài vai rộng, tuấn mỹ phi phàm, mà còn có khí phách anh võ hiếm thấy.

Ta không nhịn được bật cười.

Hắn đến đây đâu phải để uy h.i.ế. p bọn tiểu tặc.

Thiếu niên mỹ mạo như vậy, rõ ràng là tới để câu khách nữ.

Mỗi lần hắn tới, chuyện làm ăn quả thực lại tốt hơn vài phần.

Ta đem lời này nói với hắn:

"…Sau này nên tới thêm mấy lần."

Việc buôn bán của chúng ta đều phải trông vào hắn rồi.

Kỷ Thanh nhìn vào mắt ta, kín đáo nói:

"Chỉ sợ ta đến nhiều rồi, phu nhân lại chê ta…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!