Thấy ta, mấy tiểu cô nương bên cạnh Trang tỷ nhi liền hỏi:
"Đó là kế mẫu của ngươi sao? Thật xinh đẹp! Nhưng sao nàng không đưa ngươi, lại đi đưa Thôi Vân Dao?"
Trang tỷ nhi mặt đầy tủi thân, từ xa nhìn ta, mắt long lanh lệ.
Trong lòng ta khẽ d.a. o động.
Kiếp trước, ta và đứa trẻ này cũng từng có rất nhiều kỷ niệm tốt đẹp.
Nhưng đến cuối cùng, người làm ta tổn thương sâu sắc nhất… cũng là nàng.
Vì vậy, ta giả như không thấy.
Quay người lên xe ngựa.
19
Hôm sau, Thái phu nhân gọi ta đến răn dạy.
"Chưa từng thấy tân phụ nào như ngươi!"
"Con cái mình không lo, lại chạy đi lo chuyện Thôi gia!"
Nhị phu nhân đứng bên cạnh cười cợt:
"Mẫu thân, đại tẩu đi trèo cao rồi. Quả không hổ là xuất thân thứ nữ, khéo luồn lách như vậy, thật khiến người ta theo không kịp."
Ta không lên tiếng, cũng không phản bác.
Chỉ giả vờ cung kính lắng nghe.
Thực ra chẳng để vào lòng.
Đợi Thái phu nhân nói mệt, ta bước ra khỏi viện thì gặp Trang tỷ nhi.
Trên mặt nàng còn vết lệ, khẽ nói:
"Di… mẫu thân, con không mách đâu, là nhũ mẫu nói…"
Dù sau này nàng sẽ phụ ta, nhưng hiện tại vẫn còn nhỏ yếu, ta cũng không nỡ làm khó.
Ta gật đầu, không dừng lại.
Sau lưng, Trang tỷ nhi khẽ gọi:
"Mẫu thân, là con làm sai điều gì sao?"
Ta hít sâu một hơi, đáp:
"Không."
Ta quay người—
Tiêu Dục Minh đứng cách đó không xa, sắc mặt âm trầm nhìn chúng ta.
20
Đây là lần thứ ba Tiêu Dục Minh đến phòng ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!