Nếu không phải…?
Dường như còn có điều gì ta chưa biết.
Nhưng Thái phu nhân không nói tiếp.
Ta liền cúi đầu nhìn mũi chân:
"Là con dâu vô dụng."
Thái phu nhân như đ.á.n. h quyền vào bông, càng lúc càng tức.
Cuối cùng lạnh lùng nhìn ta:
"Ngươi là Hầu phu nhân, theo lý mà nói, việc quản lý nội vụ trong phủ nên dần giao cho ngươi. Nhưng ngươi vô dụng như vậy, ta không dám phó thác, vẫn để đệ muội ngươi quản trước đi!"
Bà tưởng nói vậy sẽ khiến ta hoảng sợ quỳ xuống tự trách.
Kiếp trước, quả thật ta đã bị dọa.
Nhưng việc quản lý nội vụ Hầu phủ vốn chẳng phải chuyện tốt lành!
Chủ mẫu đương gia mỗi ngày đều bị trăm ánh mắt dõi theo.
Làm tốt là điều hiển nhiên.
Làm không tốt, chính là vô năng.
Cái khổ này ta đã nếm đủ rồi!
Cho nên khi Thái phu nhân nói vậy, ta thuận liền nước đẩy thuyền:
"Mẫu thân nói phải, đệ muội thông minh hơn con, hiểu biết hơn con, nhất định quản lý tốt hơn!"
Thái phu nhân:
"……"
16
Ta biết, trong lòng Thái phu nhân, ta chỉ là bùn nhão không thể trát tường.
Nhưng ta không cần vì làm bà hài lòng mà ủy khuất bản thân.
Nhị phu nhân muốn đoạt quyền, cứ để nàng ta đoạt.
Nàng ta cũng chỉ là một quân cờ trong tay Thái phu nhân mà thôi.
Hôm đó, Tiêu Dục Minh hiếm khi đến viện của ta.
Những ngày qua hắn đều ngủ ở phòng Nghiêm di nương, làm như không nhìn thấy ta.
Có lẽ đang chờ ta xuống nước cầu hòa.
Đáng tiếc, chờ mãi cũng không thấy.
Hắn đến phòng ta, ta đến trà ngon cũng không cho Tố Tâm pha.
Chỉ nhẹ giọng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!