Chương 3: (Vô Đề)

Thế là ta giả vờ dáng vẻ lo lắng cho tương lai, hướng đích mẫu đưa ra mấy điều kiện.

Thứ nhất, có thể xuất giá, nhưng của hồi môn phải theo đúng phần lệ của đích nữ.

Thứ hai, thân khế của mấy nha hoàn bên cạnh ta cũng phải giao lại cho ta.

Ta không muốn lại bị người khác chế trụ.

Đích mẫu do dự mấy ngày.

Nghĩ rằng di nương của ta vẫn nằm trong tay bà, liền gật đầu đáp ứng.

Lâm phủ truyền đời kinh doanh, căn cơ thâm hậu, chút điền sản bạc tiền ấy, vốn không đặt vào mắt.

Trước kia, đích mẫu chỉ là không muốn ta sống quá tốt, lấn át đích tỷ mà thôi.

Khi đã đạt được điều mình muốn, bệnh của ta cũng "không t.h.u.ố. c mà khỏi".

Cùng lúc đó, Tiêu Dục Minh đã thủ hiếu một năm.

Hầu Phủ cũng không thể chờ lâu.

Hai nhà Tiêu – Lâm nhanh ch. óng hoàn tất tam thư lục lễ.

Ta cứ thế, lần nữa gả vào phủ Dũng Nghị hầu.

Trước khi lên kiệu hoa, đích mẫu nắm c.h.ặ. t t.a. y ta, siết đến đau nhói:

"Tứ nha đầu, ngươi phải hứa với ta… sẽ chăm sóc tốt Diên ca nhi và Trang tỷ nhi!"

Ta không động thanh sắc, hất tay bà ra.

"Ta hứa… sẽ không hại bọn họ."

Chỉ vậy mà thôi.

Bước vào kiệu hoa, cảnh tượng xuất giá kiếp trước hiện lên trong đầu ta.

Khi ấy, ta vừa khẩn trương lại mờ mịt, vừa e thẹn vừa lo lắng…

nhưng vẫn mang theo một tia mong đợi về tương lai.

Còn nay, lòng ta tĩnh như nước, không còn được mất nữa.

So với việc mong chờ người khác yêu thương thương hại, chi bằng nắm vận mệnh trong tay mình.

10

Đêm động phòng hoa chúc. 

Tiêu Dục Minh vén khăn đỏ của ta, cùng ta uống rượu giao bôi.

Ánh mắt hắn nhìn ta, vẫn giống hệt kiếp trước, giữ lễ mà lại mang theo vài phần kiêu ngạo và dò xét.

Xem ra, hắn chưa có ký ức của kiếp trước.

Như vậy… rất tốt.

Ta khẽ cúi mắt, lặng chờ chuyện sắp xảy ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!