05
Trở về tiểu viện của mình.
Di nương ta cũng đã nghe chuyện hôm nay, lớn tiếng oán trách:
"Tứ cô nương, ngươi rốt cuộc là sao vậy? Không thể vì ta và đệ đệ ngươi mà tranh một hơi sao?!"
"Nếu ngươi có thể gả vào phủ Dũng Nghị hầu, làm Hầu phu nhân, trong phủ này trên dưới còn ai dám khinh rẻ chúng ta nữa!"
Ta cười lạnh:
"Di nương cho rằng, con vào phủ Dũng Nghị hầu, phu nhân sẽ vui mừng sao?"
Bề ngoài nhìn như gấm hoa rực rỡ, thực chất lại là bị đặt lên lửa mà nướng.
Di nương nghẹn lời, ấp úng nói:
"Nhưng… nhưng nếu ngươi gả cho một kẻ thư sinh nghèo, làm sao trông cậy ngươi nâng đỡ đệ đệ?"
Nói rồi lại bắt đầu lải nhải, nào là lão gia phu nhân bất công, nào là không coi trọng ấu đệ của ta…
Bà xuất thân nha hoàn, ngoài việc kim chỉ thêu thùa và tranh sủng, chuyện khác đều không hiểu.
Kiếp trước ta gả vào Hầu phủ, còn chưa đứng vững chân, di nương đã tới xin xỏ hết thứ này đến thứ khác.
Nhưng ta lấy đâu ra bạc cho bà?
Của hồi môn đích mẫu cho ta toàn là đồ làm cảnh.
Chân kim bạch ngân thì chẳng có bao nhiêu.
Mà trong Hầu phủ, giao tế qua lại chỗ nào cũng cần tiền lo liệu, hạ nhân cũng phải ban thưởng.
Ta luôn sống trong cảnh thiếu trước hụt sau, túng thiếu đủ bề.
Lúc khó khăn, thậm chí phải lén đem trang sức y phục đi cầm cố.
Có một lần, ta đem món quà sinh thần Tiêu Dục Minh tặng đi cầm.
Bị phát hiện.
Tiêu Dục Minh cho rằng ta lấy tiền đó bù đắp cho di nương, khinh miệt nói:
"Thứ nữ vẫn chỉ là thứ nữ."
Trong mắt tràn đầy khinh bỉ ta "không lên được mặt bàn".
Mãi rất lâu về sau, hắn mới phát hiện ra cảnh ngộ của ta, có ý muốn trợ cấp đôi phần.
Chỉ là khi ấy, ta đã biết tự mình kinh doanh cửa hiệu kiếm bạc, không cần đến hắn nữa.
06
Sau lần ta làm ầm lên trước đó, ba vị tỷ muội đều hiểu ý ta.
Đối với ta cũng thân thiện hơn nhiều.
Dẫu sao, ai lại không muốn bớt đi một đối thủ cạnh tranh?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!