Kỷ Thanh há miệng:
"Không lạnh, khi ta chinh chiến ở Liêu Đông, chỉ mặc áo mỏng thôi! Lúc luyện buổi sáng còn không mặc áo…"
Hắn dường như có chút ngượng, vội im bặt.
Ta khẽ bật cười:
"Vẫn nên mặc nhiều một chút."
Kỷ Thanh ngẩn ra:
"Vì sao?"
Ta nhìn hắn, nghiêm túc nói:
"Vì ta sẽ lo lắng."
Kỷ Thanh hiểu ra.
Mặt hắn từng chút đỏ lên.
Tay chân luống cuống không biết đặt đâu, lắp bắp:
"Được… vậy… ngày mai ta sẽ mặc nhiều hơn."
Thấy hắn đáng yêu, trong lòng ta khẽ động, liền bước tới, hôn lên môi hắn.
Hôn rồi mới phát hiện, việc ấy thật đơn giản, mà cũng thật vui vẻ.
Kỷ Thanh mở to mắt, ngơ ngác nhìn ta hôn hắn.
Một lát sau, hắn không nhịn được ôm c.h.ặ. t lấy ta, nụ hôn trở nên mãnh liệt hơn, dồn dập ập tới.
33
Đời này, ta không muốn ủy khuất bản thân nữa.
Vì vậy, ta không cự tuyệt Kỷ Thanh.
Hai người lén lút tư thông trong nhà.
Tố Tâm và hai nha hoàn biết võ đều biết.
Trong đó, Tố Tâm là người lo lắng nhất.
Chỉ sợ bị người phát hiện, sẽ bị dìm l.ồ. ng heo.
Có một lần, Kỷ Thanh đang ở trên giường ta, tay giữ eo ta, ra sức tiến vào.
Không biết vì sao, Tiêu Dục Minh lại quay trở lại.
Ta chỉ có thể đẩy Kỷ Thanh ra, để hắn chui vào góc giường, trùm chăn che kín.
Còn ta thì mặt đỏ tai nóng, vội vàng chỉnh lại y phục.
Đợi Tiêu Dục Minh rời đi.
Kỷ Thanh ấm ức nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!