Chương 1: (Vô Đề)

01

Một sớm tỉnh mộng.

Ta trở về năm mười sáu tuổi.

Ngày Dũng Nghị hầu phủ Thái phu nhân đến nhà ta làm khách.

Cả Lâm gia đều biết, trưởng tỷ đã qua đời tròn một năm.

Hai nhà Tiêu – Lâm đã có ước định, tỷ phu Tiêu Dục Minh sẽ chọn một người trong bốn tỷ muội thứ xuất của Lâm gia để làm kế thất.

Ngày hôm ấy, các tỷ muội đều ăn vận đặc biệt chỉnh tề.

Chỉ mong trước mặt Thái phu nhân có thể lưu lại ấn tượng tốt.

Dẫu sao, có thể trở thành chủ mẫu Hầu phủ, dù chỉ là kế thất, cũng đủ khiến những thứ nữ như chúng ta tranh giành đến sứt đầu mẻ trán.

Vì thế, khi Thái phu nhân hỏi chúng ta gần đây đọc sách gì—

Nhị tỷ nhỏ nhẹ đáp rằng nàng đang đọc "Nữ tắc".

Tam tỷ cười tươi, nói mình đang nghiền ngẫm "Luận Ngữ".

Ngũ muội lanh lợi, khiêm tốn nói:

"Không đọc được bao nhiêu, chỉ là so với nữ t. ử bình thường, nhận biết thêm vài chữ mà thôi…"

Nghe vậy, Thái phu nhân lại khẽ cười lạnh, bắt bẻ:

"Gia thế như chúng ta, nữ t. ử vẫn nên đọc sách thì hơn."

Ngũ muội lập tức đỏ bừng mặt.

Thấy ta im lặng, Thái phu nhân cao giọng hỏi:

"Tứ cô nương, còn ngươi thì sao?"

Kiếp trước, khi bị hỏi đến, ta vừa xấu hổ vừa căng thẳng, ấp úng không nói nên lời.

Đích mẫu liền thay ta giải vây:

"Tứ nha đầu xưa nay vụng miệng, tính tình thật thà chất phác, mong Thái phu nhân chớ trách."

Chính một câu "thật thà chất phác" ấy, đã khiến Thái phu nhân chọn ta làm con dâu.

Còn lần này—

Ta nhìn thẳng vào mắt Thái phu nhân, bình thản đáp:

"Gần đây ta đọc *Kim Bình Mai*, *Nhục Bồ Đoàn*, *Thảo Đăng Hòa Thượng*… đều đã xem qua."

Lời vừa dứt, cả phòng kinh hãi.

Đến cả Thái phu nhân vốn trầm ổn cũng suýt phun ra một ngụm trà.

Nhị tỷ, tam tỷ mặt đỏ bừng, trợn mắt há miệng.

Chỉ có ngũ muội lộ ra một nụ cười lạnh đầy ý vị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!