Chương 30: Mùa đông

Chương 28: Tôi đưa em về tới nhà, em đứng trước cổng có vẻ bần thần nhìn tôi, em mỉm cười nhẹ, trong cái giá lạnh của mùa đông trong những cơn gió lạnh buốt tới thấu xương, những ánh đèn đường màu vàng ngả bóng hai đứa chúng tôi xuống đất.

-Muộn rồi anh về đi.

-Ừm anh về đây, ngủ ngon nhé tạm biệt.

-Hj ừm anh cũng vậy.

Em đóng cổng vào nhà, tôi cũng đạp bàn đạp nhẹ nhàng từng vòng chậm chạp đi về, tôi không hề hay biết là phía sau lưng tôi còn ánh mắt của em, vẫn đang dõi theo tôi, đôi mắt em đượm buồn nhìn về hình bóng người con trai là tôi.

Hôm sau tôi đi học trở lại vừa bước vào lớp đám bạn tôi đã gào rú inh ỏi lên.

-Thánh Việt đã trở lại và ăn hại hơn xưa anh em ơi.

Thằng Thắng Cu Ly cù nhây giả vờ ôm tôi nói.

-Thánh trở về rồi à em nhớ thánh quá luôn, để em hôn anh cái nào.

Tôi né nó ra chửi.

-Thằng bệnh hoạn chánh xa tao ra.

- sao thánh nỡ lòng nào lặng lời với em vậy, em đong lòng quá thánh ơi.

Nó giả vờ ôm mặt lằm xuống bàn tay còn đập đập xuống bàn giả vờ ăn vạ chứ.

Đám bạn ngồi bên cạnh cứ gọi là cười lăn cười bò ra bàn còn tôi thì cũng chỉ biết ngồi lắc đầu với tụi nó.

-Tha cho tao đi mấy ông nội tao vừa lê thân lên lớp đã bị chúng mày bủa vây rồi, giải tán đi tí về tao mời chầu nước được chưa tôi vừa nói xong, thằng Thắng Cu Ly nãy còn lăn lộn trên bàn giờ đã ngồi dậy mỉm cười với tôi rất hài hòa, như đúng rồi ý.

-Cảm ơn thánh Việt nha sao thánh hiểu ý tụi em vậy thánh nói sớm 1 chút có phải tốt không, hại em khóc ròng tốn hết bao nhiêu là nước mắt thánh mới chịu mời tụi em chầu nước he he.

-Thôi cuốn xéo đi để tao ngủ lúc tối qua tao ngủ muộn giờ phải ngủ bù có gì thì ới tao câu.

Tôi ôm mặt che lại lằm xuống bàn ngủ chúng nó cũng biết ý không trọc tôi nữa, tôi lằm ngủ cho tới đầu tiết 1 giờ truy bài cũng trả thèm nó mặt ra, chắc lại lằm sổ cờ đỏ với tiêu đề ngủ trong giờ truy bài rồi.

Cô giáo bước vào lớp tôi cũng uể oải đứng dậy chào câu rồi lại lằm thi học kỳ 1 xong rồi tôi cũng chán, trả lo lắng gì nữa lên toàn lằm ngủ thôi. Hết tiết cuối tôi ngồi thu dọn sách vở thì đám bạn cờ ha, của tôi đã vây quanh tôi nhìn tôi như muốn ăn tươi luốt sống vậy.

-Chúng mày nhìn gì tao ghê vậy.

-Chầu nước của tụi tao đâu.

-Ơ định mệnh, rồi rồi đi ngay bây giờ chúng mày nhớ rai vãi đi tao mời.

Khóc không ra nước mắt tưởng chốn được chầu nước tụi này ai ngờ…

Tôi sách cặp sách đuổi theo tụi nó ra cửa thì gặp ngay Hạ Linh em đang ôm cặp sách đứng trước cửa lớp, đám bạn tôi đứng dưới cầu thang ý ới gọi tôi vẫy tay theo ra dấu bảo tụi nó đi trước.

-Kiếm anh có chuyện gì vậy Linh.

-Anh đèo em về được không hôm nay Bố em không tới đón hì.

Em nhìn tôi với đôi mắt long lanh không thể cưỡng nổi nhưng còn chầu nước tụi bạn, tôi ngẫm nghĩ lúc đành tặc lưỡi thôi thì ra trả tiền nước rồi đèo Hạ Linh về rồi cũng lượn luôn khỏi uống vậy.

-Thế Linh ra cổng chờ trước đi mình lấy xe đạp.

Em đi cùng tôi xuống từng bậc cầu thang còn tôi rảo bước xuống cầu thang trước để lấy xe đạp, ra tới cổng tôi đạp từng đạp một đèo em về trước khi về tôi tạt qua quán nước mà tôi cùng đám bạn hay ngồi uống, vừa dừng xe đạp xuống đám bạn tôi thằng Ninh cùng thằng Thắng Cu Ly, Hải Mơ, Thùy, đã cười gian nhìn tôi nói.

-Cám ơn mày nha nhờ hôm nay mà anh em chúng tao được chầu nước thả ga haha.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!