Chương 3: Máu và Nước Mắt

Sau tiếng quát của tôi. Chúng nó đều quay mặt lại nhìn tôi có tổng cộng 4 thằng. Thì hết thảy 3 thằng tôi không biết là ai, duy nhất 1 thằng trong số đó tôi nhận ra đó là thằng Khang.

1 thằng mặc áo trắng trường tôi, trông khá to con bước lại gần tôi rồi nói nhỏ vào tai tôi.

-Thằng anh làm thằng em chịu thôi, trước mày đánh em tao giờ tao đánh em mày. đây chỉ là đòn cảnh cáo khi mày động đến thằng em trai tao thôi. Mày còn dám động đến em trai tao lần nữa không chỉ là cảnh cáo đâu.

-Đi chúng mày.

Tay tôi lắm chặt lại thành lắm đấm người tôi run nên vì uất ức.

-Chúng mày nghĩ rằng sẽ đi ra khỏi đây sao.

Thằng to con đó Ồ nên 1 tiếng 2 tay đút túi quần thong thả nhì tôi.

-mày dám động đến chúng tao sao, tao nói trước mày sẽ không may mắn đến mức. Chỉ bị phạt vài đồng cỏn con vì cái tội cố ý gây thương tích, và học lại 1 năm đâu mà là bị đuổi học và đi trại cải tạo vị thành niên đó.

Môi tôi run run nên tay tôi túm cổ áo thằng danh đó.

-Mày nói gì.

đang định cho thằng trước mặt tôi ăn đấm thì. Thằng em trai tôi đang lằm thoi thóp thở dưới đất cố gắng lắm nó mới nói thành tiếng.

-Anh việt đừng.

Rồi lịm đi.

Tay tôi buông thõng xuống bất lực.

Nó cười lớn.

-Biết thế là tốt.

Rồi bỏ đi, khi thằng khang đi ngang qua tôi nó còn lườm lườm tôi.

Tôi đành để chúng nó đi trong tiếng cười hả hê. Tôi chạy lại bế em trai tôi vào phòng y tế của trường, mới đầu tôi còn sợ nó bị làm sao cơ hóa ra nó chỉ sợ quá nên ngất đi thôi.

Ngửa mặt nên nhìn trần nhà, cũng tại tôi nên liên lụy đến thằng Trường. Cách đây hơn 1 năm do xích mích cá nhân với thằng khang này nhiều lần, và 1 lần đang ở trong lớp, tôi đánh nhau với nó. Đánh nó nặng tới mức phải nhập viện và nhà nó làm rùm beng nên. Sau cùng tôi suýt bị đuổi học, nhưng cũng may tôi chỉ bị ở lại thêm năm lớp 5. Nhưng số tiền đền bù cho gia đình nó là 12 triệu.

Gia đình tôi vốn khốn khó rồi với số tiền không hề nhỏ đó mà gia đình tôi càng khốn đốn hơn. Giờ tôi mà gây gổ đánh nhau, thêm lần nữa thể nào cũng bị đuổi học mà còn mẹ tôi nữa nên tôi đành phải nín nhịn vào trong.

Bỗng bàn tay ai đó chạm vào tay tôi làm tôi giật cả mình, bật ngửa ra sau ôm cả cái ghế đổ cái rầm xuống đất. Đau thấy mấy ông trời luôn, ngẩng đầu nên thấy thằng em trai tôi đã tỉnh. Đang nhìn tôi cười cười, tôi ngồi dậy nhìn nó mặt tôi vẫn không biến sắc, lạnh nhạt nhìn nó thực ra tôi rất thương nó nhưng bấy lâu nay cái khoảng cách giữa tôi và nó vẫn không thể xóa nhòa. Khoảng cách tôi và nó chỉ là 2 anh em cùng mẹ khác bố.

-Mày tỉnh rồi à ngồi dậy được không.

-Dạ em không sao! Nhưng nãy anh có?

-Tao có đánh nhau không chứ gì? Tại mày ngất đi chứ không tao sử đẹp tụi nó rồi!.

-Anh đừng đánh nhau nhé bố mà biết bố lại đánh anh.

Tôi chỉ biết cười buồn thôi biết làm sao giờ.

-Thôi dậy đi rồi về không bố mẹ mà biết, tao đéo biết ăn nói làm sao đâu ăn đòn đó.

-Anh cõng em đi anh việt.

-Cái gì mày không có chân à.

-Tí em về méc mẹ chuyện...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!