Chương 27: Tôi lằm ngủ tới chiều muộn khi tỉnh dậy ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ đã là 04:50 phút chiều rồi, tôi ngồi dậy 1 cách uể oải, lằm nhiều khiến người tôi hơi mất cảm giác chân tay, tôi đứng dậy mặc áo khoác quàng khăn định đi dạo 1 chút, ngoài trời đã sẩm tối mặc dù mới chỉ gần 5h tối mà thôi. Tôi đẩy cửa bước ra khỏi phòng, bên ngoài âm thanh gió rít khiến tôi khẽ rùng mình, mùa đông miền bắc là vậy rất lạnh nó khiến ta không muốn đi đâu mà chỉ muốn ở trong nhà mà thôi, từng ánh đèn màu vàng lập lèo ngả bóng tôi bước đi, tôi đi ra khỏi viện đến bên hồ sen ngay cạnh bệnh viện đứng dưới hàng liễu xanh, bên kia hồ là bãi gửi xe của viện. Mùa đông khiến hoa lá úa tàn mặt hồ trở lên phẳng lặng như hồ chết vậy, tôi cuối người xuống lượm vài hòn sỏi rồi lém xuống mặt hồ nghe tủm tủm, tôi đứng trầm ngâm nhìn mặt hồ những cơn gió lạnh chợt ùa tới khiến chiếc khăn len tôi quoàng trên cổ bay lất phất, lên xuống trên không trung vài lọn tóc dài chạm mắt. Trong tiếng gió rít tôi nghe như có ai đó đang gọi tôi từ xa, tôi ngẩng đầu lên nhìn xung quanh nhưng trả có ai hết thì có tiếng ai đó gọi tiếp phía bên kia hồ. Nhìn sang bên kia hồ trong ánh đèn hơi mờ của cột đèn chỗ bãi gửi xe, tôi thấy Hạ Linh đứng bên kia hồ vẫy vẫy tay về phía tôi mỉm cười tươi rói, tóc em bay phấp phới trong gió khiến em phải lấy tay giữ lại 1 bên mái, hôm nay em mặc 1 chiếc áo len cổ lọ trắng quần bò jean đen bó sát trên cổ còn quàng chiếc khăn len đen tuyền giống hệt của tôi, tôi mỉm cười lại với em rồi lém lốt viên sỏi trên tay xuống mặt hồ rồi đi lại phía bãi để xe.
-Anh đi đâu vậy sao không lằm trong phòng nghỉ ngơi.
Tôi lắc đầu nói.
-Anh đi dạo chút thôi lằm hoài 1 chỗ càng mệt thêm.
-Hj đi dạo 1 chút cũng được tùy anh thôi, xem em mang gì tới cho anh nè.
Em dơ túi cơm lên cho tôi nhìn, mà có nhìn thấy gì đâu túi đen xì ra thì nhìn thấy gì bên trong đâu.
-Em mang gì tới cho anh ăn vậy.
Dự là mấy món tôi thích ăn.
Em mỉm tủm tỉm, cười kiểu không giống bình thường chút nào.
-Hj cá kho anh, hôm nay không phải đồ ăn em nấu mà là của mẹ anh nấu.
-Cá kho.
Mặt tôi nhăn lại như khỉ ăn ớt vậy, xưa nay tôi ăn cái gì cũng được chỉ có mỗi mấy món liên quan đến hải sản là tôi lắc đầu rồi, tôm cua cá… Haiz mà xưa nay tôi gầy gò lom ốm yếu lên cứ 1 tuần kiểu gì cũng có tôm hoặc cá canh cua, dù không muốn ăn nhưng toàn bị mẹ ép kể cả rau xanh cũng vậy, tôi rất ít ăn. Biết rằng mẹ tôi lo lắng cho sức khỏe của tôi, nhưng thực sự tôi rất ghét mấy món này, em mỉm cười nhìn tôi rồi dí vào chán tôi nói.
-Không muốn ăn cá chứ gì, mẹ anh nói với em rồi anh rất ghét cá nhưng ăn cá nó mới có đủ chất chứ ăn thịt hoài không tốt đâu, mẹ anh cũng nói rồi nếu anh không ăn cá chừa lại thì cứ nói mẹ anh đó, để mẹ anh sử lý sau.
Lúc này miệng tôi cười cứ như mếu vậy, em đẩy đẩy thôi nói.
-Đi về phòng thôi anh nhanh.
Tôi gật gật đầu như máy vậy, về thì về thôi gì chứ không muốn ăn cũng phải dáng mà ăn thôi, không để đến tai mẹ tôi dự là xác định ăn hành nhé.
Về tới phòng tôi đẩy cửa bước vào bật bóng điện lên, cởi chiếc khăn len cùng chiếc áo khoác vứt xuống giường tôi quay qua hỏi em.
-Em ăn chưa vậy, chân đỡ đau chưa.
-Em ăn rồi chân cũng đỡ đau rồi.
Em đặt hộp cơm cùng hộp đồ ăn xuống giường, trong đó có cả 1 hộp thịt luộc nữa tôi nhìn hộp thịt với đôi mắt long lanh.
-Có thịt à em, anh còn tưởng có mỗi cá kho hehe.
-Em biết anh không thích ăn cá lên có bảo dì Lan nấu ít thịt cho anh, nhưng đừng tưởng có thịt là bỏ cá nhé.
Tôi gật gật đầu liên tục rồi ngồi xuống giường tay cầm đũa mở hộp cơm còn nóng ra ăn, tay cầm đũa định gắp miếng thịt thì bị em chặn lại.
-Ăn cá trước đi anh.
Bất lực không còn sự lựa chọn nào khác tôi đành phải gắp 1 khúc cá lên ăn, tôi ngồi ăn em thì ngồi đọc sách gì ý cũng không dõ nữa em lâu lâu lại ngẩng đầu lên nhìn tôi.
-Linh ơi cám ơn em nhé.
Em nhìn tôi ngạc nhiên hỏi.
-Cám ơn chuyện gì vậy anh.
-À ừm, cám ơn em ngày nào cũng mang cơm đến cho anh thôi.
Tôi hơi cúi đầu xuống vì ngại, em mỉm cười vuốt tóc nhìn tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!