Chương 27: Tiếng gió...

Chương 26: Tiếng gió bên ngoài cửa sổ đã ngừng thổi từ lâu màn đêm tĩnh lặng bao trùm không gian, bên ngoài ô cửa mưa vẫn đang rơi đập vào ô cửa kính nhỏ ánh đèn vàng vọt từ bên ngoài cửa sổ soi vào trong phòng. Không ngủ được mặc dù đã 00:17 phút đêm rồi tôi quay người lại nhìn em, Tôi mà muốn mỉm cười nhẹ tay khẽ vươn ra vén 1 bên tóc đang xõa dài trên má em, tôi vô thức chạm vào má em làn da trắng hồng của em mịn như cánh hồng vậy, trên đôi môi đỏ mọng của em he hé nét mỉm cười.

Trái tim tôi như đập lạc nhịp nhanh hơn khi ở bên em khoảng cách gần như vậy, thời gian gần đây tôi nhận ra 1 điều rằng tôi thích em rồi chăng, hay chỉ là cảm giác giữa 1 người con trai mới lớn với 1 người con gái xinh đẹp chăng, tôi không biết nữa thu tay lại lắc đầu, tôi ngửa mặt lên trời rồi chờn vờn trong cái suy nghĩ tôi thích em. Rồi cái suy nghĩ đó của tôi cũng bị gạt văng đi, bởi vì cho dù tôi thích em đi chăng nữa em chắc gì đã thích 1 kẻ nghèo tệ hại như tôi chứ.

Tôi nhắm mắt lại cố gắng chợp mắt lúc trước khi trời sáng.

Sáng hôm sau.

Sau trận mưa phùn dai dẳng đêm qua bên ngoài bầu trời vẫn còn âm u và những khoảng tối vẫn còn mặc dù đã 06:20 phút sáng, tôi cựa mình rồi ngồi dậy khẽ vươn vai 1 cái miệng ngáp ngáp, tôi nhẹ nhàng ngồi dậy không để em giật mình thức giấc, tôi đeo dép đi ra phía cửa phòng mở cửa bước ra ngoài. Ra khỏi phòng tôi vươn vai lắc lắc mình cho đỡ mỏi, xương sống lưng kêu răng rắc ngoài trời vẫn còn hơi u tối mặc dù đã 06 giờ sáng hơn rồi.

Từng giọt nước nhỏ trên các cành cây rời xuống đất nghe lộp độp mỗi khi có 1 cơn gió thổi qua, tôi đứng thẫn thờ nhìn những hạt nước đang rơi thì 1 bàn tay ai đó vỗ vai đôi khiến tôi giật cả mình, tiếng khe khẽ cười của người con gái đứng phía sau tôi không ai khác chính là Hạ Linh.

Tôi ngoảnh mặt lại cốc vào đầu em cái nói.

-Mới sáng ra đã nghịch ngợm rồi.

Em ôm đầu xoa xoa mặt nhăn nhó.

-Hứ người gì đâu ác nhơn không em có làm gì anh đâu mà... Hức anh lỡ lòng nào cốc đầu em rõ đau.

-Ai bảo hù anh mới sáng ra đã hù người ta giật cả mình rồi.

-Ai bảo anh đứng thẫn thờ làm gì chứ đang mải ngắm cô nào mà đứng thẫn thờ vậy, em ngó ngó lại phía sau lưng tôi nhìn.

Tôi lắc đầu ngao ngán suýt cốc đầu em cái nữa thì em đã lụi lại đứng giữ khoảng cách với tôi 1 đoạn nói.

-Anh chớ manh động lại định cốc đầu em chứ gì.

Tôi cười cười đúng là lúc nãy tôi định cốc đầu em cái nữa thật, nhưng khi nhìn cái phản ứng quá dễ thương này của em thì tôi thật sự không nỡ xuống tay, vì vậy tôi cười đáp.

-Anh không cốc đầu em đâu, mà phải sợ đi đánh răng rửa mặt đi chị hai tí nữa mẹ anh vào đó.

Em nhìn tôi lườm lườm kiểu như ghét tôi lắm ý bỏ đi vào phòng.

Tôi đứng ngoài mà chỉ biết cười chừ rồi cũng đi vào trong cơ mà vấn đề lại suất hiện, phòng chỉ có cái khăn mặt và cũng chỉ có 1 cái bàn chải đánh răng.

-Để anh đi mua thêm cái khăn mặt và cái bàn chải nữa.

Em đứng trước gương chải lại đầu đáp.

-Tiền trong túi áo em ý anh lấy đi.

Tôi vuốt mặt cũng may chỉ có 2 đứa trong phòng, chuyện nhục nhã này mà lan chuyền ra ngoài nhất là đến tai lũ bạn tôi chắc chúng nó cười thối mũi tôi mất, đây có được coi là dựa dẫm phụ nữ không khi mà từ hôm qua tới giờ toàn là tiền em bỏ ra tôi trả có lấy 1 cắc nào trong người. Tôi còn đang đứng chần chừ thì em gọi.

-Anh Việt anh sao vậy...

-À anh không sao tôi tiền em để trong túi áo á để anh lấy.

Tôi cầm chiếc áo khoác của em lên rồi mò mẫm trong mấy cái túi áo em lấy ra chiếc ví tiền của em, mở ra nhìn mà tôi hoa hết cả mắt toàn là tiền mệnh giá 500.000 với 200.000 100.000 không cỡ đến cả vài triệu chứ trả chơi.

-Đúng là con nhà giàu có khác.

Tôi tặc lưỡi lấy tờ 100.000 ra.

Đẩy cửa ra khỏi phòng tôi tôi bước đi chậm chậm trên con đường ra khỏi viện, hiện giờ bệnh viện đã khá đông người đi lại mặc dù mới chỉ là sáng sớm tôi ra khỏi cổng đến 1 cửa hàng tạp hóa nhỏ, trước cổng viện mua đồ rồi tiện thể qua mấy người bán đồ ăn sáng tại cổng viện mua đồ ăn sáng, tôi sách đồ ăn đi vào lại viện vừa bước vào cổng viện cũng là lúc tôi lại mặt đối mặt với Ly Ly bước chân tôi như khựng lại tại chỗ đứng nhìn em.

Em cũng hơi ngạc nhiên nhìn tôi rồi chỉ là thoáng qua thôi em đi tiếp đi ngang qua tôi, như 2 người dưng không hề quen biết nhau vậy. Lại như vậy sao sẽ mãi im lặng như vậy sao...

-Ly Ly ơi...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!