Chương 26: (Vô Đề)

Chương 25: Tôi ngã ngửa người xuống giường thân thể như bất lực, tôi dơ bàn tay ra như muốn líu kéo điều gì đó điều gì từ 1 người con gái. 1 giọt nước mắt của tôi lăn dài trên má tôi, cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng làm tôi khó thở. Bên ngoài màn đêm bao phủ gió lạnh của mùa đông vẫn thổi mạnh, mưa phùn lất phất đập vào ô kính bên khung cửa sổ. Cơn mưa phùn đêm nay có vẻ u buồn như cơn mưa 2 năm trước, có những thứ tôi chôn dấu trong lòng có những thứ khó nói ra rằng tôi đã...

2 năm trước.

Mưa, cơn mưa đầu mùa hè của miền bắc gió thổi mạnh mây đen kéo đến ùn ùn, gió gào thít khiến khung cửa sổ bên cạnh tôi nghe rít rít. Cô giáo chủ nhiệm đứng trên bục giảng vẫn đang thao thao bất tuyệt trong buổi họp lớp cuối năm, tôi ngồi trong lớp mà nhấp nhổm cầu mong cho hết giờ thật nhanh.

Tôi mất kiên nhẫn nói nhỏ với thằng Thùy.

-Tí nữa mày cầm cặp sách tao về nhé.

Nó nhìn tôi thắc mắc, tôi trả để nó hỏi gì vội đứng dậy nói.

-Thưa cô cho em đi vệ sinh chút.

Cô giáo chủ nhiệm nhìn tôi rồi gật đầu nói.

-Em đi đi.

Tôi vội chạy ra khỏi lớp, leo từng bậc cầu thang bộ xuống bãi để xe, tôi chạy như chưa bao giờ được chạy, tới bãi để xe tôi đạp xe như bay trong cơn mưa tầm tã như chút nước, nước mưa hất vào mặt tôi khiến tôi lạnh run cầm cập, tôi đạp xe về tới trước cổng nhà em, tôi đạp xe vào tận sân nhà phanh kít xe đạp lại tôi thẫn thờ nhìn ngôi nhag trước mặt tôi, ngôi nhà trống không chỉ còn bà giúp việc đang dọn dẹp nhà, tôi đứng như chết lặng tại giữa sân mưa vẫn sối sả xuống đầu tôi nhưng tôi đã trả còn cảm thấy gì hết, tai tôi như ù đi mắt tôi như mờ đi trong cơn mưa.

Tôi rắt xe đạp về nhà đẩy cánh cổng nhà tôi bước vào sân, dừng xe nhìn sang nhà em chiếc xíc đu kia sẽ trả còn cô bé hay cười ngồi đó nữa, sẽ trả còn nụ cười tỏa nắng trong lớp học nữa. Tôi cất xe đạp bước lên thềm nhà tôi không mở cửa nhà, mà chỉ ngồi trước hè ôm đầu gối thẫn thờ nhìn mưa đang rơi.

Dưới những cơn mưa

- Mr siro.

Trời trắng xoá màu mưa..

Mọi thứ đang lu mờ quá nhanh...

Phố vắng ướt nhoà đã khắc sâu hơn những nỗi buồn....

Nhận ra ngần ấy năm.. em vẫn không thuộc về anh..

Anh đã có tất cả nhưng ... tim em thì không...

Và những gì đã từng tồn tại giữa hai chúng ta... có lẽ không phải tình yêu em mong đợi

(Khi ta yêu nhau bao nhiêu người mong tin vui...

Nhưng cảm giác mới bất ngờ làm mờ yêu thương...

Đâu ai dám chắc yêu lâu là sẽ mãi mãi

Cuộc tình nào rồi cũng phải đớn đau...)

Ngày mà em quyết rời anh, mọi thứ cứ ngỡ vẫn nguyên vẹn...

Nhưng thật ra từ sâu trong lòng anh , hy vọng cuối đã tắt...

Nếu đang yêu nhau chỉ cần nhìn mưa sẽ nhớ nhau hơn?

Thế nhưng sao chia tay lại sợ giọt mưa thấm đẫm cô đơn...

Cứ phải nghĩ hoài "giờ ai kia đang ở đâu và đang vui như thế nào..."

Có ai chỉ còn một mình mà không ghét những cơn mưa?

Lý do chia tay là gì chẳng còn ý nghĩa cho ai

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!