Chương 24: Lằm ngủ tới chiều muộn tôi mệt mỏi ngồi dậy nhìn đồng hồ đã 4h47 phút chiều, bên ngoài cửa sổ màn đêm của mùa đông lạnh lẽo kéo đến mặc dù chỉ mới chưa 5h mà trời đã nhá nhem tối. Tôi ngồi dậy nhìn lên tủ định kiếm chai nước uống mà chai nước hồi sáng đã hết nhẵn, tôi lắc đầu thở dài mặc chiếc áo phao và quàng khăn len đi ra ngoài mua nước, vừa bước ra ngoài từng cơn gió lạnh thổi mạnh ập tới khiến tôi rùng mình, mùa đông là vậy lạnh, cáu lạnh tê tái ngấm tận vào xương tủy.
Tôi đi bộ ra tới cổng viện trong cái màn đêm mờ ảo và nhá nhem ánh đèn từ các căn phòng, bước chân tôi trở lên chậm dần chậm dần chỉ để nhìn dõ người trước mặt tôi khuôn mặt thân quen đó... Chẳng lẽ là LyLy tôi hơi thẫn thờ khựng lại khi nhận ra đó là LyLy, dù đã 3 năm nay không gặp nhưng nụ cười ấy đôi mắt ấy khuôn mặt ấy tôi không thể quên, em đang cười đùa cùng 1 người con trai khác, không ai khác mà chính là thằng Khang. Tôi đứng khựng lại tại chỗ không hề nhúc nhích nhìn em, để rồi em cùng thằng Khang đi lướt qua tôi và em không nhận ra tôi. Em không nhận ra tôi... Em không nhận ra tôi...
Tôi ngoảnh mặt lại tôi định chạy lại líu tay em, líu lại đôi bàn tay đó 1 lần nữa nhưng tôi không thể cất bước, đôi bàn chân tôi lặng chĩu.
Để rồi em đi khuất xa dần chỉ còn lại mình tôi, tôi ngồi sụp xuống đất thở ra khói từ miệng tôi tỏa ra xung quanh. Có cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng của tôi khô khốc, tự nhiên có 1 bàn tay ai đó chạm vào vai tôi, tôi ngẩng mặt lên cứ tưởng đó là LyLy để rồi, tôi lạiq thẫn thờ nhận ra đó là Hạ Linh chứ không phải LyLy. Em nhìn tôi cười rồi ngồi xổm xuống cạnh tôi hỏi.
-Anh làm sao vậy sao ngồi ở đây.
-À anh không sao, anh chỉ định đi mua nước thôi.
-Nước hả? em có mang vào cho anh nè.
-Vậy à.
Tôi đứng dậy nhìn về phía LyLy vừa đi qua, bước chân tôi hơi vội vàng đuổi theo em để rồi hình bóng đó đã đi khuất.
Hạ Linh đuổi theo tôi hỏi.
-Anh làm sao vậy.
-Anh không sao về phòng thôi em.
Tôi bước về phòng đẩy cánh cửa phòng tôi bước vào phòng, lằm vật ra giường tôi thở dài nghĩ.
-LyLy cô ấy vào viện làm gì vậy còn thằng Khang là sao trả nhẽ...
Tôi vẫn còn đang thẫn thờ lằm trên giường thì Hạ Linh lay lay tôi dậy nói.
-Dậy ăn đi anh còn uống thuốc nữa.
Tôi cũng không muốn phụ lòng em lên cũng ểu oải ngồi dậy, cầm chai nước trong giỏ đồ em mới mang vào định tu 1 ngùm trước khi ăn mà Hah Linh lại giật lại của tôi mất.
-Uống như vậy không được phải uống thêm nước nóng.
Tôi than thở.
-Kệ anh đi anh thích uống nước lạnh mùa đông.
(có ai có cái sở thích kì lạ như em không ạ. Thích uống nước lạnh mùa đông chứ không phải là mùa hè...).
-Không là không.
Em cầm chai nước đổ ra cốc rồi pha chút nước nóng đưa tôi.
-Này anh uống đi uống nước lạnh mùa đông dễ ốm lắm.
Tôi khịt khịt mũi nghĩ em nói cũng đúng nhưng cái sở thích này của tôi không bỏ được, nhưng vẫn cầm cốc nước em lên uống ực 1 cái hết nửa.
Em mở phích cháo ra mùi thơm của cháo và khói bốc lên nghi ngút, nhưng lòng tôi đâu còn tâm trạng để ăn tôi ngồi xúc vài thìa cháo ăn, rồi bỏ rở Hạ Linh tròn mắt nhìn tôi hỏi.
-Cháo không ngon à anh sao ăn ít vậy.
Tôi lắc đầu.
-Tại anh hơi mệt không muốn ăn thôi.
Tôi đậy phích cháo vào rồi để lên bàn rồi ngồi dựa vào giường nhìn vu vơ ra bên ngoài cửa sổ, từ hôm sáng tới giờ mẹ tôi không vào thăm tôi khiến tôi hơi buồn tôi biết ngày hôm nay dượng tôi ra tù, và mẹ tôi là người đón dượng tôi cũng có lẽ thời gian tôi đối với tôi lại là bể khổ rồi. Tôi cười khẩy 1 cách cay đắng, em nhìn tôi thắc mắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!