Chương 23: Tôi đứng nhìn em đi khuất, cho đến khi chỉ còn mình tôi đứng lặng nhìn về phía cuối con đường đã vóng bóng người, ánh đèn màu vàng phủ xuống mặt đất tiếng gió thổi xào xạc xung quanh không gian âm u 1 cách đáng sợ. Tôi ngửa mặt lên trời miệng thở ra khói, trên bầu trời đen kịt phía trước mặt tôi trả có gì ngoài một màu đen ảm đạm.
Tôi bước trở lại phòng bệnh ngồi tựa lưng vào giường nhìn ra bên ngoài, không gian im ắng chỉ có tiếng gió rít mùa đông bên ngoài. Lại một mùa đông nữa trôi qua, một mùa đông lạnh lẽo cõi lòng trống trải cô đơn.
-Sáng hôm sau.
Từng tia nắng ban mai ít ỏi của mùa đông chiếu vào căn phòng, tôi khẽ cựa mình do có nắng chíu vào mắt he hé mắt ra để cảm nhận chút nắng. Trong cái khoảnh khắc mờ nhạt đó, tôi chợt trông thấy khuôn mặt của 1 cô gái tóc đen xõa dài đôi mắt long lanh nhìn tôi, tôi hơi giật mình ngơ ngác khi nhận ra đó là Hạ Linh. Em đang ngồi cạnh tôi đầu hơi cúi xuống, gần mặt tôi tới mức tôi có thể cảm nhận hơi ấm từ đôi gò má trắng hồng kia, cảm nhận được mùi hương nước hoa thoang thoảng vây quanh tôi.
Mặt em hơi ửng đỏ khi bắt gặp ánh mắt của tôi đang nhìn em, em ngoảnh mặt đi ngồi thẳng dậy tay vén tóc một bên mái tóc ấp úng nói.
-Anh dậy đi... đi đánh răng rửa mặt đi rồi em đưa anh đi khám lại.
Lúc này tôi vẫn còn đang ngẩn ngơ đơ như cây cơ tại chỗ, còn chưa kịp nói gì em đã dúi hộp kem đánh răng cùng bản chải và chiếc khăn mặt vào tay tôi.
-Nhanh đi anh không muộn giờ khám bệnh đó.
Em nói xong, còn tôi chưa kiệp ú ớ gì thì em đã chạy ra khỏi phòng bệnh mất tiêu rồi.
Tôi ngồi dậy đi đánh răng rửa mặt, tôi đứng nhìn mình trong gương chà đi chà lại 1 cách chậm chạp miệng lẩm nhẩm.
-Cái cảm giác vừa nãy là sao.
Tôi đứng thừ ra tại chỗ... Rồi lại lắc đầu ngao ngán uống ngụm nước súc miệng, rồi tự nhủ với lòng mình rằng cái cảm giác lúc nãy chỉ là khi tôi đối mặt với 1 người con gái xinh đẹp thôi., chắc trả có gì đâu.
Tôi bước ra khỏi phòng bệnh đầu vẫn còn băng bó chằng chịt vải trắng tinh, ra tới cửa phòng bệnh thì bắt gặp em đang ngồi ở ghế gỗ ngay cạnh cửa phòng bệnh tay chống cằm bĩu môi đỏ chúm chím, miệng lẩm nhẩm nói gì đó mà tôi không nghẽ dõ lắm. Điệu bộ này của em khiến tôi phì cười, hôm nay em mặc chiếc áo len đen và chiếc áo khoác to khủng bố luôn quàng khăn cổ màu đỏ đen. Tôi lại gần lay lay em cố nhịn cười nhưng miệng vẫn hơi hé hé cười 1 chút.
-Mình đi khám được chưa em.
Em giật mình quay lại nhìn tôi.
-Ừ ừm được rồi anh, à mà nè mặc áo vào đi kẻo lạnh.
Tay em cầm chiếc áo khoác em để cạnh bên ghế và chiếc khăn len lên đưa cho tôi, tôi cầm chiếc áo khoác lên mặc và quoàng khăn len lên cổ. Hình như là chiếc khăn len hôm bữa em tặng tôi thì phải.
Em lon ton đi bên cạnh tôi còn tôi miệng ngáp ngáp, quay qua em hỏi.
-À mà mẹ anh đâu mà lại để em đến đây đưa anh đi khám, hôm nay em không phải đi học à.
Em dí tay vào trán tôi nói.
-Anh không biết à hôm nay là CN ai đi học CN chứ, à mẹ anh hôm nay bận em nghe em trai anh nói hình như là đi đón bố anh thì phải.
-Đón bố anh....
Miệng tôi cười khẩy chân bước đi nhanh hơn đi trước cả Hạ Linh, em vội đuổi theo í ới gọi tôi.
-Đợi em với anh biết anh khám ở phòng bệnh nào không mà đi nhanh vậy.
Đến phòng khám tôi ngồi trong phòng mà bác sỹ, lấy đèn pin soi mắt tôi xem sét 1 hồi rồi hỏi vài câu, sau đó tôi đi chụp x
-quang cắt lớp thay băng trên trán. Cuối cùng đến gần 12h trưa mới xong tôi thở phào nhẹ nhõm, khi tôi không có bị làm sao chỉ có điều trên trán chỉ bể xíu xíu khâu 5 mũi thôi @@.
Ra tới cửa phòng tôi thấy Hạ Linh đang ngủ gật trên băng ghế trước cửa phòng, tôi ngồi xổm xuống bên cạnh em tay vén mái tóc đang che đi khuôn mặt em đang ngủ. Đôi mắt em hơi có ngấn và thâm lên do thiếu ngủ, tay tôi khẽ chạm lên gò má trắng trẻo của em. Hình như tay tôi hơi lạnh thì phải, khi ngón tay tôi vừa chạm vào má em em khẽ cựa mình tỉnh dậu nhìn tôi.
Tôi mỉm cười với em nói.
-Tỉnh dậy rồi à! anh xin lỗi đã làm em tỉnh giấc rồi.
Em vội ngồi dậy nhìn đồng hồ trên tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!