Ngồi chém gió được 1 lúc thì cũng hết chuyện để nói, mấy đứa bạn tôi cũng bỏ về hết còn lại mình tôi cùng Hạ Linh, em thì vẫn đang chăm chú gọt táo.
-Linh nè.
Tôi ấp úng gọi tên em, em ngừng gọt táo ngẩng đầu lên nhìn tôi thắc mắc.
-Gì vậy anh.
-Cám ơn em nha.
-Cảm ơn em chuyện gì chứ.
-Tất cả.
Em không nói gì chỉ nhìn tôi, chỉ cúi đầu xuống gọt táo tiếp, nhưng môi em lại nở 1 nụ cười he hé. Em cầm miếng táo gọt xong đặt vào tay tôi.
-Này anh ăn đi.
-À ừm... Em cũng ăn đi.
Tôi thoáng chốc không biết nói gì chỉ biết lẳng lặng ăn rồi nhìn ngó xung quanh, có lẽ do cái bản tính ít nói của tôi, lên tôi ít chủ động mở lời với ai đó.
-Á... đau.
Em khẽ nhăn mặt và đánh rơi con dao xuống đất, tôi giật mình quay mặt lại thì thấy ngón tay em đang chảy máu. Tôi vội cầm tay em lên đưa lên miệng tôi ngậm lại cho nó cầm máu lại, em nhìn tôi ngạc nhiên. Khuôn mặt tôi nhăn lại nhìn em nói.
-Không cẩn thận gì hết có sao không em.
Đôi gò má em ửng hồng lên, em nhìn tôi với ánh mắt phức tạp rồi rụt tay em lại thoát khỏi bàn tay tôi.
-Dạ em không sao băng lại là được thôi.
Em đứng vụt dậy đi ra khỏi cửa trong ánh nhìn ngơ ngác của tôi, gi vậy ánh mắt vừa nãy của em là sao nhỉ. Tôi làm gì sai sao.
1 lúc sau mãi trả thấy em đâu tôi bắt đầu thấy sốt ruột, có 1 vết thương nhỏ thôi mà có cần đi lâu vậy không. Tôi đang định ngồi dậy ra ngoài kiếm em thì đúng lúc mẹ tôi đi vào, tay còn cầm theo giỏ đồ gì đó vừa gặp mẹ tôi đã vội hỏi.
-Mẹ vừa nãy đi vào mẹ có gặp Hạ Linh không vậy.
-Mẹ có gặp nhưng nó nói nó có chút việc bận về trước rồi tối nó sẽ quay lại thăm con.
Tôi ngơ ngác sao lại bỏ về luôn rồi, sao em đi về đột ngột vậy không nói không rằng đã bỏ về là sao.
-Dạ! vậy ạ!.
Tôi ngồi chầm ngâm suy nghĩ sao em lại muốn tránh mặt tôi chứ, nản trả biết làm gì tôi lằm ngủ tới khi trời tối sẩm rồi mới chịu dậy. Ngủ dậy trả thấy mẹ tôi đâu tôi đoán là mẹ tôi về lo cơm nước cho thằng em trai tôi rồi, thế lên tôi cũng không để ý nhiều miệng ngáp ngáp đớp đớp muốn rách miệng luôn.
Tôi ngồi dậy vươn vai 1 cái tôi bước xuống giường bệnh vì tôi lằm quá lâu, lên tôi không đứng vững được tôi chới với ngã quỵ xuống đất. Tôi định gượng dậy thì cảm nhận được đôi bàn tay ấm áp của ai đó đỡ bờ vai tôi, ngẩng đầu lên tôi thấy Hạ Linh em nhìn tôi lo lắng.
-Anh không sao chứ.
-Anh không sao để anh tự đứng dậy được rồi.
Tôi đẩy em ra định đứng dậy nhưng không thể, tôi ngã người về phía trước đè lên người em, 4 mắt nhìn nhau đôi mắt em hơi hoảng sợ lảng chánh ánh mắt của tôi, còn trái tim tôi đập loạn nhịp, khi tôi nhìn em ở khoảng cách gần như vậy.
Tôi gượng dậy rồi tựa lưng vào thành giường, ngồi lặng im dưới đất thở... Em dơ tay ra định đỡ tôi dậy nhưng tôi không dám cầm tay em, tôi gượng dậy rồi ngồi xuống giường.
Mặt em hơi nhăn lại quay qua tôi nói.
-Anh ngồi dậy làm gì vậy, không may có chuyện gì thì sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!