Nản quá đuổi theo không kịp em nó tôi đành bỏ cuộc, thất thểu đi về lớp mặt cúi gằm trả dám ngẩng mặt lên. Bản mặt tôi lúc này như bánh đa ngâm ý mấy thím. Tôi bước vào lớp, đi về cái bàn cuối cùng chưa có ai ngồi. Cả lớp quay qua nhìn tôi như sinh vật lạ, trong đó có mấy thằng bạn của tôi.
Tôi nóng máu quát.
-Chúng mày nhìn gì tao đó, còn nhìn nữa tao đập từng thằng 1 giờ.
Bỗng dưng trên bảng có 1 tiếng nói vang lên, rất nhẹ nhàng nhưng cũng đủ làm tôi run bần bật rồi.
-Em kia em vừa nói gì nhắc lại tôi nghe.
Tôi run run quay mặt lại thì nhận ra đó là Cô Bắc, người được mệnh danh Sát thủ giết người không cần dùng dao, tức là không cần dùng dao mà chỉ dùng ánh mắt và lời nói hạ gục đối phương.
Chắc các thím đang thắc mắc tại sao em mới vào trường, mà đã biết tường tận về cô bắc rồi. Cái này là do cách đây mấy hôm, ông anh cạnh nhà tôi kể.
Ông tên Tần cùng học trường này với tôi ông học hơn tôi 2 lớp. Hôm đó là ngày khai giảng, 2 anh em tôi đang ngồi ghế đá cắn hướng dương. Thì cô bắc đi qua chỗ tôi và ông anh ngồi, ông vừa nhìn thấy cô thì dấu vội gói hướng dương đi và ngửa mặt lên trời hút sáo.
Cô vừa đi qua tôi đã cười sặc xụa nhìn ông nói.
-Anh Tần làm gì mà phải run rẩy vậy.
Tôi vừa nói xong thì nhận được cái lườm và ăn cái cốc đau điếng.
-Mày ngu vãi cái cô vừa nãy mày biết là ai không, phó hiệu trưởng trường đó mày biết là cô ấy được mệnh danh là gì không sát thủ giết người không ghê tay. Lớp nào học cô, lớp ấy cứ xác định một đi không chở lại.
Mới đầu tôi còn không tin còn nói ông dọa khỉ giờ tôi tin rồi.
Cô Bắc thực sự còn kinh dị hơn nhiều so với các giai thoại ông anh kể lại. Với bộ mặt âm 273 độ K và đôi mắt như được làm bằng kim loại siêu dẫn điện, cô làm tê liệt tất cả mọi đối tượng đang run rẩy cắn bút phía dưới lớp.
Và tôi cũng không ngoại lệ.
Tôi run run dà dạ khép lép như cún con.
-Tôi vừa thấy anh hổ báo lắm mà sao giờ không dám nhắc lại à anh tên gì nói.
-Dạ em tên Việt.
-Được tôi sẽ lưu ý tới anh giờ thì mời anh ra khỏi lớp.
Cứng miệng luôn tôi trả biết làm thế nào nên đành ngậm ngùi ra đứng ngoài cửa lớp ngáp ngáp đớp ruồi.
Tiết học đầu tiên của năm cấp 2 của tôi là đây sao...
Ngày gì mà đen như con chó thui vậy trời tôi thầm rủa.
Sau 1 tiết học đầu tiên trôi qua, chân tôi cũng mỏi dã rời luôn lê lết cái thân tàn về bàn của tôi.
Vừa ngồi xuống đã bị mấy thằng bạn vây quanh, kiểu như muốn ăn tươi luốt sống tôi vậy.
Tôi cũng trả buồn đùa với bọn này nữa úp mặt xuống bàn ngủ.
Nhưng nào được như ý muốn chúng nó cứ lải nhải.
Ê Mậy vừa được kiss em Ly kute của xóm soi mói phê không mày "cái làng em tên xóm soi thế là mấy thằng bạn em gọi làng là xóm soi mói"
tôi vẫn im lìm không động đậy.
Nhưng bọn này cứ đùa dai thằng Thắng ku ly và Hải mơ nó còn giả giọng con gái trọc tôi cứ gọi Anh Việt ơi anh việt sao anh cướp nụ hôn đầu đời của em ứ ừ bắt đền anh đó.
Cả lớp cứ gọi là cười nghiêng ngả luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!